Gió thu thổi qua.
Khương Ngôn Ý ôm lấy thân mình đơn bạc co ro ở góc phòng tối.
Tóc nàng rối bời, rủ xuống che khuất mặt, băng gạc quấn cái trán đã bị thấm ra máu nhuộm đỏ một mảng.
Trong phòng có chừng hơn mười nữ tử, các nàng trên người chỉ khoác bộ quần áo lỏng lẻo để che thân.
Cách các giường có rèm vải ngăn ra nhưng bình thường rèm vải đều là mở ra, chỉ khi có cô nương nào trong phòng tiếp khách thì mới kéo lên che lại.
Nơi này là phía ngoài đại doanh Tây Châu, nữ tử bị đưa tới nơi này đều có tội tịch, đời này đều không có hy vọng hoàn lương.
Cho tới giờ Khương Ngôn Ý đều có chút mộng bức.
Nàng...! xuyên sách rồi.
Là một độc giả đã duyệt qua vô số tiểu thuyết mạng có thâm niên hơn mười năm, nhìn đếm không hết các tác phẩm xuyên sách, thường mở đầu đều là người xuyên qua có họ tên trùng với nhân vật trong sách.
Nàng còn từng vì chuyện này mà phỉ nhổ không ít, nói tác giả không thể đổi mới cách thức một chút được sao.
Ai ngờ vừa quay đầu thì thấy bản thân mình cũng trùng tên trùng họ với nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết, sau đó nàng liền xuyên rồi.
Còn trở thành một cái pháo hôi tìm đường chết, luôn nghĩ cách hãm hại nữ chính, cuối cùng bị nam chính xử lý, mang đi quân doanh làm doanh kỹ*.
*Doanh kỹ: kỹ nữ ở quân doanh.
Người trong cuộc Khương Ngôn Ý hiện đang phi thường hối hận, tại sao nàng lại vì tò mò kết cục của nữ phụ độc ác trùng tên với mình mà đi mò xem cái quyển tiểu thuyết não tàn đó chứ.
Vết thương trên trán từng đợt đau rát nhắc nhở nàng một sự thật hoang đường là bản thân thực sự đã xuyên qua rồi.
Trong truyện nữ chính là thứ nữ của Hộ bộ Khương Thượng thư, còn nguyên thân là muội muội của nữ chính, đích nữ của phủ Thượng thư.
Nguyên thân cùng mẹ ruột Khương phu nhân là nhân vật phản diện trong tiểu thuyết, nàng từ nhỏ đã ngược đãi nữ chính, kéo giá trị cừu hận đến tràn đầy.
Khương Thượng thư thì mười phần thích vị thứ nữ kia, không chỉ bắt Khương phu nhân đối đãi với nàng ta theo tiêu chuẩn con vợ cả mà còn vô cùng thiên vị.
Chỉ cần là nguyên thân cùng nữ chính xảy ra tranh chấp, Khương Thượng thư không nói hai lời liền răn dạy nguyên thân, bắt nguyên thân phải xin lỗi nữ chính.
Nguyên thân khi còn bé cảm thấy rất ủy khuất nên đã cùng Khương Thượng thư mạnh miệng, hỏi ông một cái thứ nữ dựa vào cái gì mà cùng đích nữ có chung đãi ngộ, sau đó liền bị Khương Thượng thư cho một cái tát.
Dần dà, nguyên thân càng thêm chán ghét nữ chính.
Nhưng nguyên nhân chính khiến nguyên thân triệt để đi vào con đường hắc hóa là do bị nam phụ Lục Lâm Viễn từ hôn.
Ba người bọn họ xem như là cùng nhau lớn lên, nguyên thân thích Lục Lâm Viễn, còn hắn thì cùng nữ chính thích nhau.
Nhưng Lục Lâm Viễn là con trai trưởng thế gia, làm sao có thể lấy một cái thứ nữ được, nên trong nhà liền cho hắn cùng nguyên thân đính hôn.
Nữ chính sau khi biết thì thương tâm gần chết, muốn rời đi kinh thành kiến nàng ta thương tâm, ai ngờ vừa ra khỏi thành liền ngẫu nhiên gặp nam chính —— Hoàng đế.
Dựa vào hào quang nữ chính, Hoàng đế liền thấy dung mạo thanh tú của nàng ta hơn xa một đám yêu diễm tiện hóa, hắn đối nàng ta vừa thấy đã yêu, từ đó liền diễn ra một màn cường thủ hào đoạt.
Lục Lâm Viễn biết nữ chính rời nhà trốn đi thì trong nháy mắt thấy chân ái mới là vô địch, liền nói muốn từ hôn, tuyên bố đời này không phải nữ chính không cưới.
Nguyên thân bị người ta từ hôn liền trở thành trò cười của toàn bộ kinh thành, đối với nữ chính hận ý càng sâu, sau khi hắc hóa thì tìm người hủy đi trong sạch nữ chính nhưng bị nam chính phát hiện, lại biến thành một màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Khương Thượng thư biết được nguyên thân dùng thủ đoạn bỉ ổi hãm hại nữ chính thì tức giận đến cho nguyên thân hai cái tát, muốn hưu Khương phu nhân.
Nam chính đầu kia cũng không để yên cho nguyên thân, trực tiếp ăn miếng trả miếng bắt nàng đi sung quân, đến quân doanh làm kỹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!