7
Tôi cùng Thẩm Dịch bước vào sảnh tiệc.
Một thiếu nữ mặc váy lụa kiều diễm, tư thế uyển chuyển như liễu tơ trước gió đi đến trước mặt tôi.
Thiếu nữ nhắm mắt làm ngơ với tôi nhưng lại yểu điệu yêu kiều thầm thì gì đó bên tai Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch quay đầu nhìn tôi: "Vân Y, đây là tiểu thư nhà họ Bạch – Bạch Tương."
Tôi gật gật đầu: "Chào cô."
Bạch Tương không nói gì, chỉ liếc tôi từ trên xuống dưới vài lần.
Thẩm Dịch hơi thất thần, dường như đang tự hỏi điều gì đó.
"Vân Y, tôi có chút chuyện làm ăn cần xử lí, đi một chút rồi quay lại ngay."
Tôi không quen biết một ai, ngồi trong góc chơi game.
Lát sau, cả sảnh tiệc bỗng tắt hết đèn, một chùm ánh sáng trắng chiếu thẳng lên sân khấu.
Bạch Tương ngồi bên cạnh chiếc piano tam giác, mỉm cười trong trẻo dịu dàng.
Sau khi MC đọc giới thiệu xong, cô nàng bắt đầu diễn tấu.
Tiếng đàn như dòng nước chảy êm đềm, từng nốt nhạc uyển chuyển sống động.
Thiếu nữ trên sân khấu như một đoá thuỷ tiên tinh khiết lặng lẽ nở rộ trong bóng đêm.
Đó là cảm giác mong manh tinh tế, sau đó là vẻ đẹp kiên định mang đầy mĩ cảm.
Thẩm Dịch không quay lại tìm tôi, có lẽ là đang ở hậu trường chờ Bạch Tương nhỉ?
Tôi ngồi trong góc tối, bỗng cảm thấy game trên tay thật vô vị tẻ nhạt.
Bên cạnh có một cô gái vô danh tiếp lời tôi:
"Chị Bạch Tương thật là kiên cường, vốn có sức khoẻ yếu ớt nhưng lại lấy được rất nhiều giải thưởng thi đấu quốc tế, còn có kết quả thi đứng đầu học viện âm nhạc nước ngoài nữa chứ."
Thiếu nữ diễn tấu piano, thi đấu cấp quốc tế, đứng đầu học viện nước ngoài, tâm điểm của vạn ánh nhìn trên sân khấu.
Khác một trời một vực với tôi.
Trong lòng cay đắng, tôi điều khiển các nhân vật trong game, hung hãn nhảy qua toà tháp, đâm chết ba người.
Cô gái bên cạnh thấy tôi không có phản ứng gì, khẽ cười:
"Cô hai nhà họ Vân ơi, anh Thẩm Dịch là thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau với chị Bạch Tương, cho dù có người muốn xen vào bọn họ thì cũng nên tự nhìn lại xem mình là mặt hàng loại gì, giống như đũa mốc không thể chòi mâm son được, cô thấy tôi nói có đúng không?"
Tôi giật mình, định bịt miệng của cô ta: "Câm miệng, sẽ kích hoạt mấ- "
Muộn mất rồi.
Hệ thống đã kích hoạt
[Nào người chơi, it's show time]
Thức thứ nhất Lệ Tổ chân truyền, ôm chân quỳ khóc:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!