1
Đây là lần thứ 58 tôi tiến vào thế giới này.
57 lần trước đó, tôi bị trói buộc với đủ loại hệ thống, từ hệ thống mĩ nhân đến hệ thống trà xanh, từ hệ thống yểu điệu yếu đuối đến hệ thống cao to đe-...
Chạm đáy nỗi đau chính là tôi còn bị trói buộc với hệ thống thương mại Sộp pe nhái lại Shopee nữa, cái hệ thống này suýt thì đưa tôi đi ngắm chuối cả nải sớm rồi.
*Gốc là Pinxixi nhái lại Pinduoduo (một trang mua hàng online).
Nhưng tất cả đều vô dụng, tôi vẫn tạch môn, không qua được thế giới này.
Lần này, tôi bị ràng buộc với một hệ thống vô tích sự, quyết định theo nó tới cuối cùng.
Tôi bị lạc đường năm 7 tuổi, năm 17 tuổi thì được tìm về.
Hôm nay chính là ngày đầu tiên sau khi được tìm về của tôi.
Tôi vừa bước vào cửa, chị tôi mặc một chiếc váy ngủ sang chảnh quý giá, từ từ bước xuống lầu.
Chị đưa tay lên mũi phẩy phẩy vài cái, giở giọng xem thường tôi:
"Cái mùi nước hoa rẻ tiền ở đâu ra thế này?"
Hệ thống nhắc nhở: [Hệ thống đã kích hoạt, action!]
Tôi giả trân quỳ xuống, ôm lấy đùi chị mà khóc lóc: "Em chỉ xịt chút nước hoa bản lậu dùng nửa năm nhặt phế liệu mới mua được thôi mà, chỉ là em muốn được mọi người chú ý, tất cả là tại em, là em sai là em ham da dẻ ham phù phiếm. Từ giở tới lúc đắp chiếu em sẽ không bao giờ xịt nữa, em lạy chị, chị đừng có nói thêm lời nào nữa em không chịu nổi huhu."
Cả căn phòng lập tức lặng im, tới lượt cha mẹ đang đón tôi vào nhà đơ người tại chỗ.
Chị tôi cũng ngu người luôn: "Tôi... Thật ra..."
Ba tôi liền mắng: "Đường Đường, con nói chuyện với em gái như thế nào vậy hả?"
Trên mặt chị tôi – Vân Đường hiện ra vẻ áy náy: "Con không biết em ấy..."
Mẹ tôi mắt ngân ngấn nước: "Chiều mẹ đưa con đi dạo phố, mua một lọ nước hoa mới nghe con."
Lúc này, tôi mới để ý đến thiếu niên đứng sau lưng ba mẹ.
Là Giang Cảnh Minh, một minh tinh nổi tiếng.
Nhà họ Giang và nhà họ Vân chúng tôi có quan hệ rất thân thiết, lúc anh được hai tuổi, tôi còn chưa sinh ra, hai nhà đã lập hôn ước cho cả hai chúng tôi.
Nhưng mà anh ta sẽ phải lòng chị tôi.
Mà tôi, bởi vì có hôn ước với anh ta nên bị tiểu thư giàu có thầm mến anh – Chu Châu, cho ăn hành suốt thời đi học.
Nhân lúc này, tôi nên mau chóng phủi sạch mọi quan hệ với hắn ta.
Như vậy, có lẽ sẽ không bị hành hạ thảm thiết thế kia nữa.
Giờ phút này, anh đối diện tôi vươn tay: "Vân Y, rất hân hạnh được biết em."
Tôi ngó lơ bàn tay kia, nước mắt lưng tròng: "Em van xin anh, đừng làm vậy em áp lực quá trời ơi, nhỡ sau này em không cho anh hân hạnh được thì làm sao bây giờ? Thôi xin anh đừng nói điều chi nựa, em kính anh một lạy hu hu hu hu."
Giang Cảnh Minh cũng đơ luôn, quên cả rút tay về.
Mẹ giúp tôi lau nước mắt: "Y Y là một đứa trẻ nhạy cảm, các con đừng làm em xúc động."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!