Tiểu Béo tiễn thợ mở khóa đi xong liền quay lại rất nhanh.
Lúc này trong lò mổ đã đông người hơn, cửa sổ đều mở to, mùi tanh và mùi ẩm mốc đã tản đi không ít. Thế nhưng không hiểu vì sao, có lẽ do nơi này từng c.h.ế. t quá nhiều người, Tiểu Béo vẫn luôn cảm thấy trong lòng rờn rợn.
Một gã đàn ông cao to thô kệch như cậu, đi một mình trong hành lang cũng có cảm giác phía sau lưng lúc nào cũng có thứ gì đó bất thình lình chui ra.
Da đầu căng cứng, cậu gần như chạy nước rút lao vào phòng treo thịt lớn.
Từ khoảng cách hơn chục mét, nhìn thấy trước cửa căn phòng nhỏ có Cố Ứng Châu và Lục Thính An đứng đó, Tiểu Béo mới thấy yên tâm hơn, lúc này mới giảm chậm bước chân.
Tên trộm bị còng tay ở cạnh hành lang nói rằng hắn chỉ ghé qua đây một hai lần, nhưng khi Tiểu Béo ngẩng đầu nhìn lên, lại phát hiện hàng trăm cái móc sắt treo trên trần đã thiếu đi không ít, ít nhất cũng mất một phần ba, tức là cả trăm cái móc.
Đi ngang qua tên trộm, Tiểu Béo không nhịn được mắng một câu:
"Đúng là nghèo đến phát điên, chỗ này mà cũng dám mò tới."
Tên trộm nghe bị mắng, chỉ biết khóc không ra nước mắt.
Hắn nào biết chuyện này chứ? Hắn chỉ tưởng đây là trại bỏ hoang, còn sót lại chút sắt vụn có giá trị, ai ngờ lại có biến thái coi nơi này là căn cứ g.i.ế. c người bí mật.
Chẳng cần cảnh sát hù, bản thân hắn đã bị dọa sợ đến hồn bay phách lạc rồi. Đặc biệt là khi nghe cảnh sát nói sáng nay ở đây vừa xảy ra một vụ án mạng, hắn không biết bao nhiêu lần tự nhủ mình đúng là mạng lớn nếu hung thủ còn trốn trong này, lúc hắn vào lỡ đụng phải…
Trong đầu hiện lên hình ảnh chiếc đèn l.ồ. ng da người vừa thấy, tên trộm run bần bật một cái.
"Sếp mắng phải lắm, sau này tôi không dám nữa đâu."
Tiểu Béo thấy hắn mặt dày như vậy, tức giận hừ lạnh một tiếng.
Nam Cung Tư Uyển
Đi được hai bước, ánh mắt cậu bỗng khựng lại ở một chỗ.
"Kỳ lạ…"
Cậu cau mày lẩm bẩm, rồi bước về phía cái móc mà mình vừa chú ý.
Sau sự việc xảy ra ở đây bốn, năm năm trước, toàn bộ thịt heo trong lò mổ đều đã bị xử lý. Năm đó ông chủ tuy còn nợ lương rất nhiều người, nhưng tuyệt nhiên không ai dám bén mảng đến số thịt này.
Sợ sau khi đóng cửa sẽ có người không rõ tình hình lẻn vào trộm thịt, hoặc chuột ăn vụng làm lây lan dịch bệnh, nên năm đó có người đã kéo toàn bộ thịt heo ra bãi đất trống để thiêu hủy. Thậm chí có truyền thông còn lấy chuyện này để giật tít, nói khói đốt thịt heo bốc cao, mười dặm ngoài cũng nhìn thấy, có lẽ là oan hồn đứa trẻ bị hại năm đó vẫn còn lưu lại nhân gian.
Nếu thịt đã bị xử lý sạch từ nhiều năm trước, vậy vì sao trên móc vẫn còn treo thứ gì đó?
Thịt heo ướp lạnh cũng không thể bảo quản vĩnh viễn, sớm muộn gì cũng phải hư thối.
Trong lúc suy nghĩ, Tiểu Béo đã chạy đến dưới cái móc kia. Cậu ngẩng đầu nhìn kỹ mấy lần, sắc mặt đột ngột thay đổi.
Không gọi người trước, cậu cúi xuống thật nhanh mang bao giày vào, rồi leo lên bàn.
Tiểu Béo cao một mét tám, nặng hơn chín mươi ký. Dĩ nhiên không phải toàn mỡ, cậu có huấn luyện, lượng cơ bắp vẫn rất cao.
Vừa đứng lên bàn, mép bàn lắc lư hai cái. Cậu giữ vững thân hình xong mới ngẩng đầu, ghé sát quan sát kỹ thứ đang treo kia.
Đó là một miếng thịt bị móc sắt có gai ngược xé xuống. Không biết đã treo ở đây bao lâu, nước trong thịt gần như khô kiệt, trông khô quắt như thịt khô.
Có lẽ do không khí không lưu thông, lại thêm nhiệt độ thấp, miếng thịt không hoàn toàn thối rữa mà sau khi khô đi thì chuyển sang màu đen, bề mặt mọc một lớp lông xanh mịn. Mơ hồ, Tiểu Béo còn thấy bên trong thịt có vài mảng lắng đọng màu sẫm.
Giống như… vết hoen t. ử thi.
"Lão đại! Có phát hiện!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!