Chương 9: Đại Ma Vương

Nguyễn Tiêu ngẩn người, cậu không nghĩ tới tiểu quỷ này còn sẽ chú ý đến đứa con của hai vợ chồng bảo mẫu, ánh mắt không khỏi nhu hòa xuống, hư hư mà sờ sờ đầu Miêu Tiểu Hằng, nói: "Sau đầu thất em chấp niệm không tiêu, bỏ lỡ quỷ môn à?"

Sắc mặt Miêu Tiểu Hằng buồn bã: "Em nhớ mẹ."

Tay Nguyễn Tiêu dừng lại.

Miêu Tiểu Hằng cúi đầu, có chút bất an mà nhéo ngón tay: "Sau khi em chết vài ngày bọn họ mới bị bắt, lúc mẹ biết thì đầu thất của em đã qua, mẹ mua một khối mộ địa chôn em ở đây, rồi sau đó chưa từng trở về nữa."

Nguyễn Tiêu há miệng th* d*c, không biết nên an ủi Miêu Tiểu Hằng như thế nào.

Tiểu quỷ nhi nói nghe ra…… Thái độ mẹ bé đối với bé hẳn là có chút nguyên nhân phức tạp gì đó, Nguyễn Tiêu cũng không muốn phỏng đoán quá nhiều, làm bé bị tổn thương.

Không khí đột nhiên trở nên trầm mặc.

Nguyễn Tiêu vẫn là mở miệng trước: "Chấp niệm của em là lại liếc nhìn xem mẹ em một cái?"

Miêu Tiểu Hằng gật gật đầu, có chút ngượng ngùng mà nói: "Em vốn là muốn đợi ở gần nhà ca ca, sau đó, em lại nghe ca ca nói muốn đi đế đô…… Mẹ ở ngay đế đô ạ."

Nguyễn Tiêu giờ đã rõ ràng, hoá ra tiểu quỷ lúc ban đầu chính là tìm cảm giác an toàn, thẳng đến khi nghe nói cậu muốn đi đế đô học đại học, mới mắt trông mong mà thò qua xin được bao nuôi.

Nhưng tiểu quỷ đã mười năm cũng chưa khiến chính mình nghẹn thành lệ quỷ, lúc tồn tại chắc chắn là một bé ngoan, chỉ có một niệm tưởng liếc mắt nhìn mẹ một cái, chính cậu cũng tiện đường, vậy thỏa mãn bé con thôi.

"Được rồi, đến đế đô rồi anh nghĩ cách giúp em tìm xem, cho hai mẹ con gặp nhau một lần."

Miêu Tiểu Hằng "Ye" một tiếng, cao hứng mà nhảy dựng lên.

"Em nhất định giúp ca ca, chăm chỉ làm việc!"

Nguyễn Tiêu: "……"

Kỳ thật, chuyện này có thể không cần nhớ kỹ quá đâu bé ơi.

Vỗ vỗ đầu tiểu quỷ, Nguyễn Tiêu nói: "Quay đầu lại anh tảo mộ cho em, ngày mai em theo anh đi đi."

Miêu Tiểu Hằng chớp chớp mắt, lộ ra một nụ cười cực tươi.

·

Tại biệt thự Tông gia ở sườn núi, cả gia đình mới vừa tế tổ xong, eo đau lưng đau mà ngồi dựa vào sô pha nghỉ ngơi.

Tông Tử Nhạc hôm nay lại hưng phấn, căn bản không biết mệt nhọc, đối với người trong nhà xòe tay ra, chỉ vào chỗ được Ấn Thành Hoàng đóng dấu trong mơ lải nhải lẩm bẩm nói một hơi dài: "Mọi người nhìn nè mọi người nhìn nè, ngay đây nè, Thành Hoàng gia ấn cho con cái dấu, trong vòng 3 ngày là chư tà không xâm á! Thấy không, chúng ta dọc theo đường đi lên núi, con ngồi ngay trước nhất đầu xe, có phải không hề gặp phải quỷ đánh tường không?

Cho nên cái này là thật sự linh lắm, quay đầu lại các vị anh chị em cô dì chú bác ông nội bà nội đều cúi chào Thành Hoàng gia, để lão nhân gia ấn dấu cho chúng ta, sau này không cần sợ bị quỷ mê hoặc gì nữa á!"

Nghe xong Tông Tử Nhạc nói, vị lớn tuổi nhất chống quải trượng, lời nói thấm thía: "Tử Nhạc à, chúng ta cũng không phải mỗi một lần lại đây đều sẽ gặp quỷ đánh tường, con nói không thuyết phục cho lắm."

Bên cạnh, một người đàn ông tầm bốn năm chục tuổi cũng rất nghiêm túc: "Ba nói không sai.

Tử Nhạc, bác cả biết con có ý tốt, nhưng mà thật sự không thể cứ vậy mà xác định."

Những người khác cũng đều cười ha hả.

Tông Tử Nhạc có chút thất vọng, theo lý cố gắng nói: "Nhà chúng ta mỗi năm mời đại sư tiêu tiền nhiều hơn mà, hiện tại chính là mua nhiều thêm xíu hương khói cúi chào Thành Hoàng gia, đó vẫn là chính thần mà ạ, lạy nhiều một lạy cũng sẽ không sao mà……"

Một phu nhân tú lệ

- bác gái cả bị nó chọc cười: "Tử Nhạc con cũng nói rồi, Thành Hoàng gia là chính thần, sao có thể tùy tiện lạy một lạy? Hoặc là không bái lạy, nếu lạy thì phải thành kính, bằng không nếu chúng ta có thái độ không tốt, ngược lại đắc tội lão nhân gia phải làm sao bây giờ?"

Tông Tử Nhạc nhíu lông mày, cảm thấy mình bị nói cho có lệ, còn định nói tiếp——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!