Tín đồ trung thành tồn tại làm nét mặt Nguyễn Tiêu toả sáng, cao hứng mà căng cái eo lười.
Ở góc tường, Lý Tam Nương đã trở về đứng trong bóng râm, hành lễ với Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu hỏi: "Tối hôm qua gặp được chuyện gì không?"
Lý Tam Nương một năm một mười mà bẩm báo: "Tông Tử Nhạc dương hỏa quá yếu, ngài đi không lâu thì có mấy con cô hồn dã quỷ tìm tới, muốn nhập vào người cậu ta.
Tam Nương dựa theo ngài phân phó đuổi bọn chúng đi, trong đó có một hai con khá mạnh mạnh, đều dùng bùa Trấn trấn áp giết gà dọa khỉ, sau đó thì ít đi có dã quỷ lại đó." Lời nói đến nơi đây, cô có chút chột dạ, "Có điều…… thần lực của bùa Trấn đều dùng xong rồi."
Đây là chuyện nằm trong dự kiến, Nguyễn Tiêu gật gật đầu nói: "Ngày mai ta phải về đế đô tiếp tục vào đại học, Tam Nương, ngươi hảo hảo suy xét một chút, có muốn cùng ta đi hay không."
Lý Tam Nương sửng sốt, đột nhiên phản ứng lại đây, thân phận dương thế của Thành Hoàng gia hiện tại vẫn là một sinh viên, nếu cô thật sự muốn thành quỷ sai thì phải tiếp tục đi theo bên người Thành Hoàng gia tiếp nhận khảo nghiệm, chỉ là cô chết trong sông Tiểu Dương, không có thế thân nên chẳng tài nào đầu thai, cũng từ đáy lòng quyến luyến dòng sông làm cô chết đuối này…… Thật giống như nó lấy mạng cô, cũng giam cầm cô.
Nguyễn Tiêu minh bạch đặc tính này của quỷ chết đuối, nhưng Lý Tam Nương có năng lực tiếp thu rất mạnh, làm vài chuyện đều đúng chỗ, nếu bồi dưỡng tử tế thì sau này nói không chừng có thể trở thành cấp dưới đắc lực của cậu, bèn cho cô một quả táo ngọt, nói: "Trước mắt ta vừa mới sống lại, công đức còn chưa đủ, nếu ngươi có thể khắc phục nhược điểm này, vẫn luôn dụng tâm làm việc, sau này ta có lẽ có thể phong ngươi làm quỷ thần."
Trước kia cậu chỉ là ám chỉ, lúc này có thể nói là rất thẳng thắn.
Lý Tam Nương trợn mắt quỷ lên lên, cảm xúc phập phồng một hồi.
Nguyễn Tiêu cũng không thúc giục cô, vẫy vẫy tay bảo cô trở về: "Ngày mai cho ta hồi đáp đi."
Lý Tam Nương vội vàng hành lễ: "Dạ, Tam Nương nhất định sẽ suy xét cẩn thận."
Chờ nữ quỷ đi rồi, Nguyễn Tiêu rời giường rửa mặt, quay đầu ở cửa sổ chào hỏi một cái với bà cụ Lý, dạo tới dạo lui mà ra cửa.
Cậu nghĩ, có một tín đồ chỉ có thể xem như tạm thời thoát khỏi nghèo khó, tín ngưỡng vẫn phải tiêu tiết kiệm, hiện tại công đức của cậu cũng chỉ có xíu xiu như vậy, tạm thời phong không được quỷ thần, nếu muốn sử dụng quỷ hồn làm việc, vẫn là nên dùng vật chứa mang bọn họ theo trên người…… Đi đến đầu thôn chỗ nhà lão cha Ninh mua mấy cái bình nhỏ đi.
Lý Tử Truân là một thôn cũ có mấy trăm năm lịch sử, trong thôn lúc ban đầu đều là người họ Lý, núi rừng gần đó lại có nhiều cây mận, bởi vậy được gọi như thế.
Rất nhiều năm qua đi, cây mận còn lại không được mấy cây, lại có rất nhiều người thôn khác cùng đến, nơi này cũng trở thành thôn có nhiều dòng họ, đến bây giờ có ít nhất mấy chục dòng họ.
Thôn tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đầy đủ, xay đậu hủ giết heo làm nghề nguội tiệm tạp hóa cái gì cần có cũng có.
Lão cha Ninh là người làm bình gốm, từ khi vào Lý Tử Truân thì vẫn luôn làm việc này, là thủ nghệ lâu năm.
Nguyễn Tiêu đi đến trước một gian nhà trệt phía, ở ngoài hàng rào giương giọng hô: "Lão cha Ninh, con mua bình ạ!"
Cửa bên trong kẽo kẹt vang lên, một người đàn ông trung niên khuôn mặt ngăm đen đi ra, thấy là Nguyễn Tiêu, ông kéo hàng rào cười hỏi: "Nhóc Nguyễn gia đó hả, muốn mua bình gì?"
Nguyễn Tiêu đi vào đi, dùng tay ước lượng: "Muốn mười cái bình lớn hơn nắm tay một chút, loại mà hai bên có lỗ tai đó ạ."
Lão cha Ninh nghĩ nghĩ, mở ra bàn tay: "Năm đồng một cái."
Nguyễn Tiêu lấy ra một tờ 50 đưa qua, nói: "Ngày mai con phải đón xe, hôm nay có thể có không ạ?"
Lão cha Ninh hỏi: "Có chọn màu hay hình gì không? Không chọn thì có sẵn đó."
Nguyễn Tiêu: "Con lấy loại có sẵn đi."
Vì thế năm phút sau, Nguyễn Tiêu xách theo một chuỗi bình gốm, một bên phơi nắng một bên trở về đi.
Đặc quyền của thần chức liền có chỗ tốt như này, không đến mức giống cẩn thận như lúc mới vừa bị đập chết vậy, e sợ phơi nắng nhiều một chút đã bị nướng khét rồi…… Hiện tại là giống người bình thường, muốn phơi thì phơi, không muốn phơi khỏi phơi.
Thời gian không còn sớm, rất nhiều người trong thôn lục tục dậy bận việc, đi vài bước là có thể gặp được người, Nguyễn Tiêu tự nhiên mà tiếp đón hàn huyên với bọn họ:
"Chú Vương thúc già càng dẻo dai nha."
"Ngày mai con về trường học, chuẩn bị tự mình nấu cơm, mua mấy cái bình đựng gia vị thôi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!