Chương 50: Cút Về Đi

Một cái thân ảnh nho nhỏ không biết làm sao mà đi tới phía trước Miêu Quế Ngân, tựa như muốn xác nhận điều gì.

Miêu Quế Ngân phản ứng rất nhanh, cô căn bản không nghe thấy bóng dáng nho nhỏ này đang nói cái gì, đột nhiên bùng phát muốn bắt lấy bóng dáng nhỏ, sau đó nương nó đào tẩu!

Nhưng Miêu Quế Ngân rất nhanh, Đầu Trâu Mặt Ngựa phản ứng càng nhanh.

Ngay lúc Miêu Quế Ngân chụp vào bóng dáng nhỏ kia, đồng thời, các cô đã ấn xuống Miêu Quế Ngân một lần nữa!

Mặt Miêu Quế Ngân dán trên đất, chật vật vô cùng.

Lưu Thụ Căn ở một bên gặp được tất cả tình cảnh trước sau, trong lòng không khỏi càng thêm sợ hãi.

Cái gương kia thật là đáng sợ, may là gã chưa nói dối, bằng không, bằng không……

·

Kỳ thật sau khi Miêu Quế Ngân tiến vào, Nguyễn Tiêu liền nhìn thoáng qua Miêu Tiểu Hằng, phát hiện bé không có phản ứng đặc biệt gì.

Sau đó cậu mới đem tinh lực tập trung vào thẩm vấn Miêu Quế Ngân.

Nhưng cậu không nghĩ tới, rốt cuộc đã cách mười năm, đứa nhỏ trước kia nhìn mẹ hơn phân nửa là ở video và ảnh chụp, sau khi nhìn thấy Miêu Quế Ngân không có lập tức nhận ra, mới có vẻ không có phản ứng.

Nhưng chậm rãi, Miêu Tiểu Hằng vẫn là nhận ra được…… Bé cảm thấy hẳn là đúng rồi, nhưng nghe được ca ca Tiểu Thành Hoàng thẩm vấn, bé lại không thể tin được người phụ nữ giống mẹ như đúc này chính là người xấu l*m t*nh nhân kia!

Bé rõ ràng nhớ rõ, mẹ ngoại trừ thời gian dài không ở nhà ra, đối xử với bé rất tốt, mua cho bé rất nhiều quần áo đẹp, rất nhiều món đồ chơi, mời thầy cô dạy bé học tập, bé vì làm mẹ khích lệ cũng rất nghiêm túc, cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Chính là, tại sao mẹ lại như vậy? Mẹ thật sự là tình nhân sao, thật sự làm nhiều chuyện xấu như vậy sao?

Miêu Tiểu Hằng không thể tin được, bé lén lút buông góc áo ca ca Tiểu Thành Hoàng ra, lén lút đi qua, muốn nghiêm túc nhìn một cái xem người phụ nữ xấu này có phải thật là mẹ bé hay không.

Nguyễn Tiêu vẫn luôn chú ý Miêu Quế Ngân phản ứng trước gương, cũng không phát hiện động tác của Miêu Tiểu Hằng, thẳng đến Miêu Tiểu Hằng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Miêu Quế Ngân, kêu một tiếng "Mẹ" kia, mới trực giác thấy không ổn.

Miêu Quế Ngân cũng không biết nghe thấy Miêu Tiểu Hằng gọi hay không, nhưng cô lại trải về hướng Miêu Tiểu Hằng, Nguyễn Tiêu động tác rất nhanh, lập tức dùng ra thần lực, càng nhanh chóng kéo Miêu Tiểu Hằng về ôm vào trong ngực.

Đầu Trâu Mặt Ngựa bên kia cũng đồng dạng gắt gao ngăn chặn Miêu Quế Ngân, cũng không làm Miêu Tiểu Hằng bị thương tổn gì.

Hốc mắt Miêu Tiểu Hằng phiếm xanh, lẩm bẩm nói: "Mẹ ơi……"

Lần này Miêu Quế Ngân nghe thấy được, cô đột nhiên ngẩng đầu, thấy rõ bộ dáng Miêu Tiểu Hằng.

Giờ phút này, Miêu Quế Ngân gần như là mừng rỡ như điên.

Là một tiểu quỷ? Không sai, xem gương mặt này, giống kim chủ của cô như vậy, là đứa con trai đã chết mười năm trước của cô!

Thật là con trai ngoan của mẹ! Năm đó cô tính kế lão tổng*, lão tổng vốn là không cao hứng, may mắn cô một phát trúng đích có thai đứa nhỏ này, mới làm lão tổng thuận thế bao dưỡng cô lâu dài.

Chỉ tiếc lão tổng có con trai, lại không muốn để đứa nhỏ này bị bà già ở nhà phát hiện, cô mới không thể không đem đứa nhỏ nuôi ở quê.

Vốn dĩ cô nghĩ, cứ cung cấp nuôi dưỡng đứa nhỏ, sau này nói không chừng có trọng dụng thì sao? Ai ngờ đứa nhỏ này mạng không tốt, bị thứ rác rưởi hại, chỉ sống đến năm tuổi.

Nhưng không sao, đã chết cũng côc dụng, cô nương theo đứa nhỏ này chết tìm lão tổng đòi không ít chỗ tốt, sau khi về quê chôn nó, quay đầu lại tìm lão tổng khóc lóc kể lể, lão tổng không phải càng áy náy sao? Cũng nên áy náy, nếu không phải lão tổng cứ không cho cô nuôi con bên người, đứa con ngoan của cô có thể bị một bảo mẫu hại chết à? Áy náy làm lão tổng vẫn luôn giữ cô lại bên người, cô nhân cơ hội lại có thai thêm đứa sau, sinh nó ra.

Nhưng đứa sau không thông minh khỏe mạnh bằng đứa trước, lão tổng không quá thích, nhưng này lại có quan hệ gì? Thân thể yếu đuối có thai đều là chỗ tốt.

Bệnh nhiều thêm vài lần, làm lão tổng nhìn một cái cô không dễ dàng, không phải lại để cô ở lại lâu dài hay sao? Cũng chỉ có cô thông minh mới có thể giữa những cô tình nhân khác giết ra khỏi vòng vây, làm Nhị phu nhân của lão tổng.

(*lão tổng giám đốc hoặc chủ tịch tập đoàn gì đó, chức vụ chung chung không rõ nên mình không dịch mà để nguyên luôn)

Nghĩ đến đây, Miêu Quế Ngân nghiến răng nghiến lợi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!