Tông Tuế Trọng nhìn đàn em trẻ trước mắt.
Vẫn là mặt mày trắng nõn, vẫn là bộ dáng rất ngoan ngoãn, làm trong đầu anh hiện lên biểu cảm tiểu học đệ bởi vì ăn quá gấp gáp mà ngượng ngùng…… Lại lập tức làm anh nhớ tới đối phương ngã vào trong lòng ngực anh, thi thể lạnh băng.
Tông Tuế Trọng lấy lại tinh thần.
Từ sau lần đó, anh vẫn cứ không nghĩ thông suốt biến hóa của tiểu học đệ, mà tiểu học đệ nói giao dịch với anh, sau đó cũng không tiếp tục nữa.
Là giận rồi ư?
Anh nhìn kĩ thần sắc của đối phương —— không giống.
Nguyễn Tiêu cảm giác được một ánh mắt bình thản quét qua quét lại trên mặt mình, biểu cảm hơi cứng đờ.
Dù ánh mắt này có bình thản đi chăng nữa… cứ mãi nhìn như vậy, cũng không ổn à nha.
Tông Tử Nhạc ngồi bên cạnh nơm nớp lo sợ.
Này đây là chuyện gì vậy trời, không khí xấu hổ quá đi!
Tông Tuế Trọng rốt cuộc mở miệng, anh đứng lên, nói: "Ăn cơm trước đi."
Tông Tử Nhạc nhảy dựng lên: "Đúng đúng đúng, ăn cơm trước!"
Nguyễn Tiêu cũng vội vàng đứng thẳng.
học trưởng Tông lại mời ăn cơm, thật là người tốt —— Ai quan tâm anh ta nhìn cái gì đâu, hơn phân nửa chính là vì chuyện cậu lạnh hay không lạnh thôi, xem đi xem đi, cũng sẽ không rớt miếng thịt nào.
Trong nhà hàng, trên bàn đã bày đầy món ăn.
Nguyễn Tiêu chớp chớp mắt, có điểm thèm nhỏ dãi.
Tông Tuế Trọng ngồi vào trước, nhìn về phía hai thiếu niên có phần câu nệ, lại nói: "Ăn đi."
Tông Tử Nhạc nhanh chóng đưa mắt ra hiệu với Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu nói với Tông Tuế Trọng: "Cảm ơn học trưởng, tôi xin phép."
Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu.
Trên bàn cơm, Tông Tuế Trọng cùng Nguyễn Tiêu đều rất yên tĩnh.
Tông Tuế Trọng là theo thói quen, Nguyễn Tiêu là chuyên chú vào ăn uống, mà Tông Tử Nhạc…… nó thật ra muốn lải nhải vài câu, nhưng một mình lải nhải thật sự là quá ngốc, cho nên nó nhìn xem sắc mặt hai người, không dám lải nhải.
Khi ăn cơm đến gần xong rồi, Tông Tuế Trọng trước tiên múc cho Tông Tử Nhạc một chén canh, lại múc một chén đưa cho Nguyễn Tiêu, nói: "Học đệ Nguyễn, Tử Nhạc nói cậu muốn tiêu bản kia của tôi?"
Nguyễn Tiêu nhận lấy chén đang húp, chợt nghe Tông Tuế Trọng đột nhiên đặt câu hỏi, nhanh chóng nuốt xuống canh trong miệng, quy quy củ củ trả lời: "Đúng vậy, tiêu bản đó rất quan trọng đối với tôi, hy vọng học trưởng có thể bỏ được những thứ yêu thích."
Tông Tuế Trọng trầm ngâm: "Một trăm vạn."
Nguyễn Tiêu: "Khụ khụ khụ khụ khụ!"
Tông Tử Nhạc vội vàng rót ly nước ấm cho cậu, quan tâm mà nói: "Học trưởng sặc hả? Mau uống nước đi."
Nguyễn Tiêu uống ùng ục ùng ục một hớp lớn, cuối cùng là áp xuống cơn sặc kia, gian nan mở miệng: "…… Một trăm vạn?"
Cậu là biết nhang phản hồn rất đắt đỏ không sai, nhưng này cũng quá đắt rồi, một trăm vạn…… Bán cậu cũng trả không nổi đó!
Tông Tuế Trọng vững vàng mà nói: "Lúc ấy đã nhờ nhà đấu giá tính ra rồi, giá quy định khoảng con số này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!