Lúc này là Nguyễn Tiêu nhờ Tông Tử Nhạc hỗ trợ, hiếm thấy mà chủ động mời nó uống cà phê.
Nay đã khác xưa, bởi vì trung gian ăn qua mấy bữa ngon rồi nên Nguyễn Tiêu cũng không thèm như trước kia nữa.
Ngửi ngửi hương cà phê, ngẫu nhiên uống một ngụm nhỏ lãng phí một chút thần lực làm bộ làm dáng.
Tông Tử Nhạc ôm cà phê uống một ngụm, khóe mắt đuôi lông mày đều mang theo ý cười, nói: "Ý của học trưởng là, anh gặp phải một sinh hồn muốn đưa người đó về, cố tình sinh hồn gì cũng không nhớ rõ, cho nên bảo em lên mạng tra thử, đúng không?"
Nguyễn Tiêu dựng thẳng lên ngón cái nói: "Tổng kết đúng chỗ."
Tông Tử Nhạc đáp ứng liên tục: "Không thành vấn đề." Lông mày nó nhướng lên một cái, lại nhịn không được nói, "Đúng rồi học trưởng, em nhớ rõ không phải anh làm giao dịch gì với đại ma vương sao, giống như không có tiến triển gì thì phải."
Nguyễn Tiêu sâu kín mà nhìn nó, nói: "Anh cảm thấy, cậu đã có thể yên ổn xây thần đường Thành Hoàng gia ở biệt thự học trưởng Tông rồi, làm gì cứ mãi bảo anh giúp anh ấy đổi mới thế giới quan? Cậu thấy được thì cậu làm đi chứ."
Tông Tử Nhạc nheo mắt: "Anh có biết em vì cái thần đường này trả giá bao lớn không?"
Nguyễn Tiêu tò mò, hỏi: "Bao lớn?"
Tông Tử Nhạc dựng thẳng lên một ngón tay.
Nguyễn Tiêu: "?"
Tông Tử Nhạc đau kịch liệt mà nói: "Một đống bài thi, thật sự một đống.
Sáu môn, mỗi môn hai mươi bộ đề mới nhất, toàn bộ chồng chất lên nhau.
Cho tới bây giờ em còn chưa làm xong, có thể ra đây là xin nghỉ với đại ma vương đó anh biết không?"
Nguyễn Tiêu vừa nghe, trong lòng bỗng nhiên có chút dự cảm không ổn.
"Xin nghỉ? Cậu dùng lý do gì xin nghỉ?"
Tông Tử Nhạc cười hắc hắc: "Nói qua tới tìm anh thôi chứ sao.
Hôm nay thứ bảy, em còn mang theo bài thi lại đây, nói có mấy đề không biết làm nhờ anh phụ đạo cho em.
Cho nên đợi chút em giúp anh tra thông tin xong, chúng ta ngồi đây làm bài thi đi, để em về còn báo cáo kết quả công tác với đại ma vương."
Nguyễn Tiêu im re.
Tại sao đã vào đại học rồi mà cậu còn không thoát khỏi địa ngục bài tập cấp ba?
Ánh mắt dừng ở ba lô to tướng phía sau Tông Tử Nhạc, cuối cùng cậu vẫn là thở dài, nói: "Được rồi."
·
Tông Tử Nhạc ngày thường nhiều chuyện, nhưng về phương diện máy tính xác thật có tay nghề, kỹ thuật cao minh cũng có thể so với hacker nho nhỏ.
Nó đầu tiên là thông qua Nguyễn Tiêu miêu tả hợp thành một tấm ảnh chụp, hack vào hồ sơ học sinh đại học Đế Đô để tìm người.
Đáng tiếc chính là, chẳng sợ nó đối lập trước sau hồ sơ trong mười năm cũng không tìm được người này.
Sau đó nó lại căn cứ theo bức ảnh sàng chọn tin tức trên mạng, tìm kiếm tương tự, đáng tiếc chính là cũng không có kết quả.
Cho dù có mấy người miễn cưỡng có điểm giống, nhưng thân cao không khớp thì chắc chắn không phải rồi —— không đến mức sinh hồn còn cưa chân đúng không?
Tìm kiếm vài lần vẫn không có, Tông Tử Nhạc có chút cạn lời, nói: "Tìm không thấy, người này trước kia phỏng chừng không đăng ảnh lên mạng phát, không tìm kiếm ra được.
Nếu còn muốn tìm, hoặc là em xâm lấn hồ sơ của mỗi một trường đại học, hoặc là liền đi xâm lấn cơ sở dữ liệu của cục cảnh sát, nhưng này đều không được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!