Chương 43: (Vô Đề)

Sau khi thấy rõ bóng dáng kia, Nguyễn Tiêu ngẩn người.

Quỷ hồn là *m v*t, phần lớn là lui tới vào ban đêm buổi, có thể hiện thân vào ban ngày không nhiều lắm.

Lúc này là chạng vạng, có quỷ xuất hiện vốn dĩ cũng không kỳ quái, làm cậu kinh ngạc chính là bóng dáng kia cũng không phải hồn ma, mà là hồn người sống bị lạc, mà làm cậu dứt khoát sửng sốt lại là vẻ ngoài của sinh hồn đó —— giống như là Miêu Tiểu Hằng khi lớn lên vậy, bộ dáng hơn hai mươi tuổi.

Đột nhiên, Nguyễn Tiêu liền nhớ tới, Tiểu Hằng cùng cậu lại đây là vì tìm mẹ, gặp mẹ một lần cuối cùng.

Chỉ tiếc đế đô quá lớn, vẫn luôn không gặp được, hết thảy chỉ có thể tùy duyên.

Hiện tại gặp phải một người lớn lên giống như vậy, có lẽ vừa lúc chính là duyên phận đến rồi?

Cậu đang suy tư thì Nhan Duệ vỗ bờ vai của cậu nói: "Thi đấu sắp bắt đầu rồi, ngẩn người làm gì đó?"

Nguyễn Tiêu lấy lại tinh thần, thuận miệng nói hươu nói vượn: "Tao đây là bởi vì nhìn mọi người thân thể bồng bột, không khỏi cảm khái thanh xuân rất tốt đẹp đó."

Nhan Duệ: "…… Cái gì lung tung rối loạn vậy."

Nguyễn Tiêu không thèm giải thích đâu, lớn tiếng kêu một đám con trai mới đổi xong đồ bóng rổ, đang ngang nhiên đi tới: "Đại ca nhị ca nhìn bên này nè! Làm chết bọn họ, quần áo cứ đưa tao!"

Thôi Nghĩa Xương cùng Bác Dương nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn qua.

Bác Dương vung cánh tay vẫy tay với cậu, vẻ mặt xán lạn đầy ánh mặt trời: "Nhìn tao nè!"

Thôi Nghĩa Xương dùng một bàn tay siết chặt Bác Dương, một bàn tay khác ném quần áo của hai người qua cho cậu, cười nói: "Nhất định thắng!"

Nguyễn Tiêu duỗi tay bắt một cái tiếp được quần áo cả hai, ôm lấy, cho một cái nắm tay cổ vũ.

Nhan Duệ buồn cười mà đẩy đẩy mắt kính —— thật không dễ dàng, lão tứ cũng nhiệt huyết lên rồi.

Phía trước vang lên tiếng hô hào, trận bóng rổ chính thức bắt đầu.

Bác Dương cùng Thôi Nghĩa Xương một người là tiền đạo phụ một người là trung phong, vị trí trong đội bóng rổ hết sức quan trọng, lên sân khấu liền đánh đến nhiệt liệt, bày ra phong thái mà ngày thường không có.

Đừng nhìn Bác Dương ngày thường lảm nhảm lại hơi đê tiện, kỳ thật không chỉ có lớn lên đẹp trai xán lạn như ánh mặt trời còn cao to 1 mét 8, hiện tại xung phong chạy phía trước còn làm một cú dunk, chính là khơi dậy một trận hoan hô nhiệt liệt.

Thôi Nghĩa Xương lại là cao to cường tráng có thể hình, cứ việc không phải cái loại diện mạo đặc biệt đẹp trai, lúc này cũng phá lệ có sức quyến rũ dương cương của nam giới.

Nguyễn Tiêu nhìn nhìn, không khỏi cũng đi theo quần chúng vây cùng nhau kêu to cố lên.

Không khí trên sân bóng rổ một mảnh nhiệt liệt.

Nhưng Bác Dương tiêu hao nhiều, chơi được nửa trận thì đổi người, quay đầu lại vén lên quần áo lau mồ hôi, lộ ra bốn múi cơ bụng, lại đưa tới một trận thét chói tai.

Thôi Nghĩa Xương thể lực rất tốt, còn trên sân đổ mồ hôi như mưa.

Bác Dương nhận nước từ tay Nguyễn Tiêu, cười hì hì nói: "Thế nào, nhị ca đẹp trai không?"

Nguyễn Tiêu vốn dĩ muốn khen cậu ta một câu, thấy cậu ta đắc ý như vậy lại hơi ngứa tay.

Nhan Duệ ném cho Bác Dương một cái khăn lông nói: "Được rồi, có bốn múi cơ bụng có cái gì đẹp trai, luyện đến sáu múi tám múi lại đến rêu rao." Y lại chỉ chỉ Thôi Nghĩa Xương, nói: "Nhìn xem lão đại kìa, ít nhất đến sáu múi như vậy làm chuẩn chứ.

Vả lại, một trận cũng chơi không xong, đừng có nổ nữa."

Bác Dương: "……"

Nguyễn Tiêu cười ha ha lên.

Bác Dương suy sụp mặt nói: "Hai đứa mày thật đúng là biết đả kích tao, không sợ đợi chút nữa tao không có tinh thần đấu nữa hả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!