Chương 40: Giới Huyền Môn Suy Đoán

Lúc này trời đã gần sáng, Hàn Trang cáo từ phải đi, người Lương gia giữ lại không được, gấp gáp vội đưa lên một cái bao lì xì đỏ, bên trong có một tấm thẻ ngân hàng, đúng là thù lao cấp cho Hàn Trang.

Hàn Trang không cự tuyệt, lúc này đây y suýt chút nữa chết trong tay quỷ tướng quân, cảm giác lấy là chuyện theo lý thường, chỉ là quay đầu lại y cũng phải cảm tạ Thành Hoàng gia một phen, biểu đạt tâm ý mới phải…… Hơn nữa, chuyện lớn như nhìn thấy Thành Hoàng gia này y cũng muốn về nhanh chóng nói với sư phụ mới được.

Bác cả Lương gia vốn dĩ muốn tự mình tiễn Hàn Trang, lại bị Hàn Trang uyển chuyển từ chối, sau đó liền phái một tài xế tiễn người đi.

Sau đó, mọi người Lương gia đứng ở mép giường, nhìn sắc mặt Lương Lệ Uyển dần dần hồng hào khỏe mạnh lên, trong lòng đều sinh ra ưu sầu nồng đậm.

Đừng nhìn mạng Lương Lệ Uyển là được cứu về rồi, nhưng chuyện sau đó phải làm sao bây giờ?

Có nên….

nói cho cô nghe chân tướng cơn bệnh này hay không?

Tất cả mọi người đều rất do dự.

Bác hai nói: "Bằng không…… Đừng nói đi.

Chỉ coi như con bé bị bệnh cấp tính, chúng ta mời đến bác sĩ trị liệu khỏi rồi, nếu thật nói ra, tôi sợ nó chịu không nổi đả kích này."

Lương Lực lại phản bác nói: "Ba, chúng ta không thể gạt cô út.

Tên họ La kia ghê tởm như vậy, nào xứng với cảm tình chân thành của cô út? Cô út vì hắn suýt chút nữa bị thương thân thể, hắn thì ngược lại, trực tiếp bán cô út luôn.

Nếu chúng ta không nói, cô út còn phải cúng thất cho hắn, còn phải vì hắn thương tâm, nói không chừng về sau sẽ không tìm bạn trai khác nữa, này không phải hại cô út sao?"

Lương phu nhân thở dài: "Dù có nói, Lệ Uyển cũng có thể không tin……"

Lương Lực lại lắc đầu, kiên trì quan điểm của mình: "Tin hay không cũng phải nói, lại nói cô út tuy rằng cảm tình sâu với họ La, nhưng cảm tình với chúng ta cũng sâu mà, cô cũng chắc chắn hiểu rõ, chúng ta cũng đâu phải hạng ăn no rửng mỡ, không có việc gì tự nhiên kiếm chuyện người chết? Dù không tin con, cô cũng chắc chắn sẽ tin ông nội với ba, rốt cuộc hai người lớn trăm công ngàn việc, cũng sẽ không nói dối chuyện này, không phải sao ạ?"

Lương phu nhân nói: "Tiểu Lực, con vẫn là không hiểu, phụ nữ rất nhiều thời điểm đều ngốc, là nguyện ý tự mình lừa mình."

Lương Lực nghẹn, cậu ta thật ra cũng nghe nói qua……

Lương lão gia tử dùng gậy thụi thật mạnh trên mặt đất, ngưng trọng nói: "Ông tin tưởng Lệ Uyển không phải cái loại tính cách yếu ớt, nói, cần phải nói hết cho nó nghe! Nó là người trưởng thành rồi, không thể tự cho là đúng mà giấu giếm nó." Ông nhìn về phía Lương Lực, "Con là người trẻ tuổi trí nhớ tốt, đem tất cả chi tiết ngọn nguồn kể hết một lần cho cô con, nó tin là tốt nhất, cho dù không tin, chung quy có thể gieo một hạt giống hoài nghi vào trong lòng, giảm bớt đau xót của nó, để nó sớm một chút thoát ra.

Chỉ cần nó thoát ra, tin hay không thì thế nào? Không chậm trễ hạnh phúc sau này là được rồi.

Lần sau chúng ta phải đánh bóng đôi mắt, lại điều tra nhiều hơn, chuyện như lễ cổ trước đó cũng không bao giờ mắc phải nữa."

Lương gia trước mắt vẫn là lão gia tử định đoạt, nếu như vậy thì đã quyết định rồi.

Bác cả Lương gia hỏi: "Hai người La gia kia nên xử lý như thế nào ạ?"

Lương lão gia tử nói: "Chuyện La Hạo làm bọn họ cũng không biết, trực tiếp nói một lần với bọn họ rồi tiễn người đi đi.

Nhưng nếu đã nuôi ra con trai như vậy, duyên thân thích sui gia cũng cắt đứt, sau này cũng đừng đến đây nữa."

Bác cả Lương gia đáp ứng.

Nguyễn Tiêu thu hết thảy vào mắt, trong lòng cảm khái.

Thật là đáng thương lòng cha mẹ trong thiên hạ, gặp phải loại tình thế khó xử này.

Hy vọng Lương Lệ Uyển đừng cô phụ một mảnh tâm ý này, sớm một chút thoát ra……

Sau đó, Nguyễn Tiêu cũng mang theo nhóm nữ quỷ rời đi.

·

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!