44: Nuốt Ăn Vô Thường
Thần lực mênh mông phát ra ngoài, sợi xích kia kịch liệt run rẩy lên, toàn bộ không gian cũng đột nhiên chấn động, cứ như kết cấu không ổn định một cách đột ngột.
Cùng lúc đó, Hàn Trang cảm giác chính mình lại có thể gián đoạn mà câu thông với thần, chỉ là cũng không ổn định, nhưng khi đối phó với lũ quỷ quái nhào lại đây thì đỡ hơn vừa rồi một chút.
Tinh thần Hàn Trang rung lên —— nhất định là cao nhân vừa mới giúp y kia đến rồi!
Lúc này không có nỗi lo về sau, y liền đại triển quyền cước, không sợ gì cả.
Có điều, nếu Nguyễn Tiêu hành động đối Hàn Trang mà nói là một liều thuốc trợ tim, đối với quỷ tướng quân một bên hưởng lạc một bên dù bận vẫn ung dung mà thưởng thức thảm trạng Hàn Trang bị vây khốn mà nói chính là thảm án nhân gian.
Chỉ thấy quỷ tướng quân kia thần sắc thay đổi, lập tức đẩy quỷ đẹp bên người ra, gần như là nhảy dựng lên, vuốt quỷ đột nhiên chụp vào xiềng xích!
Nhưng mà không có tác dụng gì.
Xiềng xích mới vừa tiếp xúc đến thần lực của Nguyễn Tiêu liền kích động không thôi, mà Nguyễn Tiêu ngoại trừ ban đầu phí chút sức lực ra, sau đó xiềng xích kia tựa như chim mỏi cánh về tổ mà nhào lại đây, chớp mắt dừng lại trên lòng bàn tay Nguyễn Tiêu.
Quỷ tướng quân trảo thất bại, gã hoảng sợ mà nhào về hướng xiềng xích, vuốt quỷ hung hãn lại trảo! Đáng tiếc Nguyễn Tiêu cầm xiềng xích tùy ý né một cái, gã lại lần nữa vồ hụt, ngay sau đó liên tục rất nhiều lần đều căn bản không bắt được xiềng xích lấy nửa cái.
Cuối cùng, quỷ tướng quân ngừng lại, chỉ cảm thấy đây là đang chọc ghẹo gã chơi, quỷ khí cả người sôi trào không thôi, giận dữ hét lên: "Người nào tại đây giả thần giả quỷ? Lăn ra đây cho ta!"
Quỷ khí nồng đậm nổ mạnh lan ra, trong lúc nhất thời chẳng phân biệt địch ta, tạc mấy cấp dưới của quỷ tướng quân đến hồn phi phách tán, đồng thời gã tức giận cũng ảnh hưởng đến những quỷ binh khác, khiến động tác của bọn chúng đều hung tàn lên gấp bội, thẳng hướng tới mục tiêu duy nhất trong phòng —— nhào đến Hàn Trang cắn xé.
Hàn Trang bởi vì có thể sử dụng một ít đạo pháp, vốn dĩ tình thế hơi giảm bớt, hiện tại lại lần nữa đỡ trái đỡ phải lên.
Càng làm cho người ta sợ hãi chính là, khi quỷ tướng quân bạo nộ gầm rú vài lần còn không thấy có người xuất hiện, gần như cuồng bạo, vuốt quỷ của gã thế nhưng xoay cong một cái, chộp về phía sinh hồn của Hàn Trang! Lần này nếu là trảo thật…… chỉ sợ hồn thể của Hàn Trang nhất định sẽ bị tổn thương.
"Ra đây cho ta! Bằng không, ta g**t ch*t tên đạo sĩ Mao Sơn này ngay!"
"Ra cho ta! Ra đây!"
Mắt thấy Hàn Trang trốn không thoát được vuốt của quỷ tướng quân, trong lòng Nguyễn Tiêu biết lúc này thế nào cũng phải lộ ra rồi, vì thế nắm mặt nạ quỷ đeo lên mặt, quyết đoán hiện hóa thần thân, nhảy dựng dừng lại phía trước Hàn Trang.
Vuốt quỷ của cậu đối vuốt quỷ của quỷ tướng quân, nháy mắt đã trảo vỡ vuốt của gã.
Cùng thời khắc đó, trên người Nguyễn Tiêu nở rộ thần quang.
Thần quang sáng ngời bao phủ cả căn phòng, đám tiểu quỷ khắp nhà đều bị thần lực uy nghiêm làm kinh sợ, đều không khỏi phát ra tiếng quỷ kêu sắc nhọn, không tự giác bỏ chạy vắt giò lên cổ, run bần bật mà chui rúc đến góc tường.
Chỉ chớp mắt, còn có thể đứng được cũng chỉ có hai.
Một là sinh hồn Hàn Trang, một chính là bị quỷ tướng quân chấn ra xa mấy mét.
Quỷ tướng quân trừng lớn đôi mắt to như chuông đồng, kinh ngạc mà rống lên: "Không có khả năng, không có khả năng, sao lại còn Thành Hoàng? Nhất định là giả! Ngươi là dã quỷ nơi nào dám giả mạo Thành Hoàng, lừa gạt bản tướng quân!"
Hàn Trang lại buột miệng thốt ra: "Hóa ra là Thành Hoàng gia!" Y cũng nghe quỷ tướng quân nói, lập tức phản bác, "Sao không có khả năng? Đây là thần quang của Thành Hoàng gia!"
Đạo sĩ thông thần mới có thể sử dụng đạo pháp, Thành Hoàng tuy rằng không phải thần linh tên tuổi rất lớn gì nhưng cũng được Đạo gia cung phụng, không đến mức phân biệt không ra thần lực Thành Hoàng là cái dạng gì.
Cho nên, lời Hàn Trang nói, quỷ tướng quân không thể không tin.
Quỷ quái đối với thần linh tự nhiên là kiêng kị, quỷ tướng quân cảnh giác mà nhìn Nguyễn Tiêu, thu hồi vuốt quỷ, tạm thời ngừng công kích.
Kỳ thật gã cũng có thể cảm giác được thần lực sôi trào như nước sôi, bỏng cháy đến quỷ thể gã đau đớn, chỉ là gã nhớ rõ thần linh hẳn là đã sớm ngã xuống hết rồi, nếu không gã cũng sẽ không…… Chẳng lẽ mới trăm năm qua đi, thần linh lại muốn sống lại? Vị Thành Hoàng này… đến tột cùng có lai lịch gì?
Nguyễn Tiêu khoanh tay mà đứng, một bộ tư thế vấn tội, chất vấn hỏi: "Dã quỷ mồ hoang, ngươi cũng biết tội?"
Một câu "dã quỷ mồ hoang" liền làm quỷ tướng quân tức giận đến quá sức chịu đựng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!