Chương 38: Quỷ Tướng Quân

Lệ quỷ mặc giáp bay lơ lửng khỏi mặt đất, chân không chạm đất.

Nguyễn Tiêu, Lý Tam Nương cũng không có nửa điểm động tĩnh, trên cẳng chân Hàn Trang có ánh sáng chợt lóe lên, khi đáp xuống đất tuy không quá thong dong nhưng cũng có một loại cảm giác thân nhẹ như vũ của Đạo gia.

Sau đó, lệ quỷ mặc giáp đi phía trước dẫn đường.

—— Hắn trước sau không hề phát giác, phía sau hắn ngoại trừ Hàn Trang ra thì vẫn còn người khác.

Đoàn người và quỷ rất nhanh đã đến khu vùng núi sương trắng tràn ngập kia, lệ quỷ mặc giáp đi trước một bước, lệnh bài bên hông b*n r* một luồng âm khí, sương trắng tức khắc tránh ra một con đường.

Lệ quỷ mặc giáp đi vào bên trong, Hàn Trang hơi dừng một chút, sau đó cũng đi nhanh vào.

Nguyễn Tiêu mắt thấy hai người đi vào thì sương trắng kia liền có dấu hiệu khép lại, mang theo Lý Tam Nương nhanh chóng theo vào, mà sương trắng cũng bao bọc lấy toàn bộ thân hình bọn họ —— nếu có người đứng ở bên ngoài, tất nhiên sẽ không tìm được lối đi vào.

·

Nguyễn Tiêu đi giữa sương trắng, lại một lần nữa sinh ra một ít cảm giác bị lạc.

Cậu không chần chờ, xoay người nhìn về phía Lý Tam Nương, ngón tay nhanh chóng vẽ một cái thần ấn Thành Hoàng lên trán cô, làm ánh mắt có chút mê man của cô lập tức khôi phục bình thường.

Lý Tam Nương có chút thẹn thùng, muốn nói cái gì đó.

Nguyễn Tiêu lắc đầu với cô, nói: "Nghỉ ngơi dưỡng sức đi."

Sau đó, đoàn người và quỷ đi vào càng sâu, tựa hồ đã đi thật lâu.

Hàn Trang vẫn duy trì thần chí thanh minh, nhưng cũng cảm thấy, thời gian có hơi dài quá……

Duy độc mỗi mình Nguyễn Tiêu, bởi vì cậu vẫn luôn mở ra mắt thần nên biết kỳ thật bọn họ chỉ là đi trên một con đường nhỏ giữa núi, cảm thấy thời gian lâu lắm cũng chỉ là ảo giác do sương trắng chưa tan đi tạo thành mà thôi.

Cuối cùng, lệ quỷ mặc giáp cũng dừng bước chân.

Hàn Trang nhìn về phía trước —— là một quân doanh cổ đại quy mô không nhỏ? Trước cửa có quỷ binh cầm trường thương trong tay đứng gác, một đám mặc áo giáp chỉnh tề, khí thế vô cùng kinh người, thủ vệ cũng nghiêm mật.

Nguyễn Tiêu cũng nhìn về phía trước, mắt thần hơi lóe —— là mồ mả hoang vắng trên núi, hơn nữa những mồ mả này thoạt nhìn giống như đắp đất bình thường lên, đã không có bất luận phần mộ đặc biệt nào, hai bên có vài cây cối khô héo, ở một ngọn núi có vẻ không quá gây chú ý.

Nhưng mặc kệ là ảo ảnh quân doanh cổ đại hay là mồ mả hoang vắng trên thực tế đều có quỷ khí tràn ngập nồng đậm, tràn ngập không khí túc sát.

Lệ quỷ mặc giáp nhào xuống dưới đất một cái, nói: "Theo ta đi bái kiến tướng quân!"

Hàn Trang đi theo vị lệ quỷ mặc giáp kia vào binh doanh.

Mà trong mắt Nguyễn Tiêu, Hàn Trang là ngồi bên nấm mồ, nhắm hai mắt lại, mà sinh hồn của y thì đứng lên, ngã vào trong đất.

Nguyễn Tiêu gật đầu Lý Tam Nương, ý bảo —— ở chỗ này trông thân thể thay y.

Lý Tam Nương gật gật đầu, trong tay cầm móc sắt, an tĩnh mà canh giữ bên cạnh Hàn Trang.

Nguyễn Tiêu cũng đi vào trong nấm mồ.

·

Đi vào lòng đất, ảo ảnh binh doanh càng được khắc sau thêm, Nguyễn Tiêu đột nhiên nhận thấy được một vài thứ không đúng, nhíu nhíu mi, không có cố tình mở ra mắt thần thêm nữa, chỉ là giấu chính mình đến càng sâu hơn mà thôi.

Dần dần thâm nhập "binh doanh", lệ quỷ mặc giáp đưa Hàn Trang tới trước lều trại lớn nhất trung ương, chính hắn đi vào thông báo.

Quỷ binh trước cửa lều dùng mắt quỷ trắng bệch nhìn Hàn Trang, thẳng đến mức y sởn cả tóc gáy.

Hàn Trang có chút hãi hùng khiếp vía—— đại quỷ ở đây rất lợi hại, sức mạnh cũng rất… rất không đúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!