Nguyễn Tiêu đi ra ngoài cửa, quả nhiên nhìn thấy ba năm con quỷ bị cương xoa ghim lại.
Lông mày cậu nhướng nhướng lên, nói: "Chị Đàm, chị đã phân hóa Thần Khí của chị à?"
Đàm Tố cười cười: "Ít nhiều nhờ xem tưởng tượng thần Thành Hoàng gia." Lại nói, "Chị Lý cũng có thể làm được, trước đó bắt quỷ chị ấy một câu là chuẩn một con, lại từ chị ghim lại đó."
Lý Tam Nương có chút ngượng ngùng mà nói: "Em Đàm học nhanh hơn tôi, sau đó vẫn là chị ấy dạy tôi."
Nguyễn Tiêu khen một câu: "Các chị đều làm tốt lắm."
Cậu vung tay áo quan lên, tất cả quỷ hồn đang bị cương xoa ghim đều bị hít vào Ấn Thành Hoàng.
Đàm Tố bắt lại cương xoa, các vị quỷ thần đang muốn lại lần nữa trở về phòng, liền thấy bác cả Lương gia vội vàng ra tới, trực tiếp đi đến phòng bên cạnh.
Nguyễn Tiêu ra vẻ dò hỏi.
Lý Tam Nương nói: "Vợ chồng La gia ở đó."
Nguyễn Tiêu hiểu, mang theo mấy người đi qua đó.
·
Vợ chồng La gia đời này cũng trôi qua bình đạm tựa như muôn vàn người thường khác, kiêu ngạo nhất cả đời chính là bồi dưỡng ra một đứa con trai thực xuất sắc, đứa con trai này vô cùng cầu tiến, một lòng muốn làm người trên người, mạnh hơn so với người làm cha mẹ bọn họ gấp trăm lần, sau đó không chỉ thuận lợi tiến vào công ty lớn, còn cưới được cô vợ xinh đẹp lại hiếu thảo, thông gia tuy rằng có tiền nhưng cũng rất dễ ở chung, có thể nói hết thảy đều vô cùng hoàn mỹ.
Bởi vì con trai thoạt nhìn sống rất khá, bọn họ cũng không giống rất nhiều người già một hai phải thúc giục vợ của con trai sinh cháu, con cháu là duyên phận, nếu thúc giục làm ảnh hưởng cảm tình của hai vợ chồng son, vậy không phải là lẫn lộn đầu đuôi sao? Chỉ là bọn họ không nghĩ tới, con trai khỏe mạnh lại bởi vì làm việc quá liều mạng mà mệt chết…… Hai vợ chồng vốn muốn giận chó đánh mèo lên con dâu, mà khi bọn họ nhìn thấy con dâu càng thương tâm hơn mình, cũng chậm rãi bình thường lại, chỉ là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, vẫn là làm cho bọn họ đứt từng khúc ruột.
Hai vợ chồng không nghĩ tới, vào thời điểm bọn họ lòng tràn đầy đau xót đang dưỡng bệnh ở nhà con trai, đột nhiên có một đám người xông tới, lục soát một trận trên người, trong hành lý của bọn họ, lục soát xong thì liền trực tiếp mang bọn họ đi.
Dọc theo đường đi, đôi mắt của bọn họ đều bị che lại, căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.
Mà chờ tới nơi rồi, bọn họ lại bị truy vấn một đống lớn, hốt hoảng cũng không biết nói gì, cũng không biết người trói bọn họ lại đây rốt cuộc là người nào.
·
Nguyễn Tiêu hết thảy đều xem trong mắt.
Vợ chồng La gia là hai người thành thật, bị một hồi thẩm vấn làm cho ngây ngốc, bác cả Lương gia thủ đoạn nhiều, rất nhanh khiến cho đôi vợ chồng này nói ra tất cả những điều ông muốn biết.
Nhưng thực hiển nhiên, lúc này thật sự xác định chuyện bán người sống làm quỷ thiếp không phải là bọn họ làm, hơn nữa hôn thư cũng không nằm trong tay bọn họ.
Bác cả Lương gia mang tin tức về.
Lương phu nhân vội vàng nói: "Đi tìm! Đi đến tủ sắt thư phòng nhà Lệ Uyển, còn La Hạo lục ngăn tủ, bàn ghế gì đó tìm.
Nếu không nằm trong tay La gia, vậy chắc chắn là bị La Hạo giấu đi rồi."
Bác cả Lương gia lại phái người đi ra ngoài, bảo Lương Lực đi theo, cần phải làm cho thỏa đáng.
Lại qua hơn một giờ, không chỉ để lại một nhóm người tìm ở thư phòng, còn có người mang tủ sắt và tất cả đồ vật có khóa lại đây.
Sau khi lục tung một trận, cuối cùng tìm được hôn thư nhà trai trong một túi áo khoác vẫn luôn không mặc, được treo trong tủ phòng ngủ của La Hạo và Lương Lệ Uyển.
Sau khi nhìn thấy hôn thư, mọi người Lương gia như trút được gánh nặng.
Rốt cuộc tìm được rồi!
Lương Lực vội vã đem hôn thư đưa đến tay Hàn Trang, nhanh chóng nói: "Hàn đại sư, mau, mau hủy diệt thứ này đi!"
Hàn Trang nửa điểm cũng không do dự, lập tức đặt phần hôn thư này lên bàn, bắt đầu làm phép.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!