Chương 34: Quỷ Thiếp

Bên giường lớn dọn sạch ra một khoảng đất trống, thiết lập một pháp đàn giản dị.

Có một tráng hán mặc đạo bào cường tráng tựa hồ vừa mới bước cương đạp đấu xong, lúc này ở mép giường nhìn người phụ nữ kia, giở mí mắt cô lên quan sát một phen, lại bắt mạch, nói ra câu nói kia.

Nguyễn Tiêu đi vào, liếc mắt một cái đảo qua Lương Lực đứng ở ven tường, nhìn kỹ tráng hán này.

Thần thanh khí chính, nhìn hơi thở anh ta, xem trang phục anh ta......! Tựa hồ là phái Mao Sơn.

Huyền môn chủ yếu chia ra hai phái lớn, một lấy chính nhất phái là chủ, chủ tu bùa chú

- Chính Nhất Giáo, một cái là Toàn Chân Phái là chủ, chủ tu Kim Đan luyện dưỡng Toàn Chân Giáo, phái Mao Sơn có tạo nghệ rất cáo trên bùa chú, cũng bị quy về Chính Nhất Giáo, xem như một bộ phận rất nổi tiếng trong đó.

Trước kia khi chưa thể hiện hóa thần thân, Nguyễn Tiêu có ngăn cách không nhỏ với thần chức Thành Hoàng này, rất khó bằng vào hơi thở xem giáo phái khác nhau, nhưng là hiện tại cậu vừa nhìn khí của tráng hán là có thể so sánh lại với đạo sĩ Mao Sơn trong trí nhớ

-- hơn nữa vị này chỉ sợ còn không phải chỉ là dã đạo sĩ hoặc ở mấy chi nhỏ, ngẫu nhiên học được chút bùa chú da lông, mà là truyền nhân Mao Sơn đứng đắn được truyền lại.

Chỉ là "lải nhải" có nhắc tới Huyền môn suy thoái, truyền thừa cũng phần lớn đoạn tuyệt, cũng không biết truyền nhân này có thể có bao nhiêu bản lĩnh.

Nguyễn Tiêu hồi ức một chút đạo sĩ Dư và đạo sĩ Triệu trước đó, bọn họ cùng thuộc Chính Nhất Giáo, nhưng cụ thể là bè phái nào thì......! Nơi này hệ thống gia phả quá phức tạp, cũng rất khó phân biệt.

Hai người cũng là được truyền thụ, chỉ là vị làm sư điệt kia cả cái phù kính cũng chẳng có, bản lĩnh làm phép cũng có hạn, người làm sư thúc thì mạnh hơn một chút, nhưng mà thi triển vài loại pháp thuật xong tiêu hao cũng quá lớn, trình độ của bọn họ ở Đạo giáo hiện tại nếu là chiếm cứ địa vị không thấp, vậy khả năng tình trạng của Huyền môn so với cậu nghĩ còn kém hơn một ít.

Đang suy nghĩ, tráng hán cường tráng lại lần nữa bước cương đạp đấu, trong miệng lẩm bẩm lên: "Khai thông Thiên Đình......! Tam hồn cư tả, bảy phách thủ hữu......! Cũng diệt điềm xấu......! Cấp tốc nghe lệnh."

Liên tục niệm vài lần, tráng hán lại đi xem người phụ nữ kia, thấy âm khí trên người cô không giảm, thần trí còn không thanh tỉnh, y thở dài nói: "Vừa rồi tôi xem hồn phách của Lương thiện nhân không có vì bệnh mà suy yếu, cho nên phán đoán chị ấy cũng không phải bị người đoạt xá, vì thế niệm tụng chú tỉnh hồn phái Mao Sơn nhiều lần, theo lý thuyết chị ấy ít nhất nên tỉnh lại một lát, lại không có......! Có thể thấy được đã bị nhiễu loạn rất sâu, chỉ sợ lúc sau hồn phách chị ấy bị nhiếp đi, hoặc là bệnh tình không ngừng tăng thêm, dứt khoát chặt đứt sinh cơ."

Nghe lời này của anh ta, một lão phu nhân bên cạnh nôn nóng lên.

"Hàn đại sư, này...! này chẳng lẽ không có biện pháp giải cứu sao?" Bà cực kỳ kinh hoảng, "Con gái của tôi còn trẻ, nó còn có ngày tháng thật dài mà! Tình huống như vậy rốt cuộc là chuyện như thế nào, tại sao có quỷ hại nó được? Liệu có phải...! có phải..."

Lông mày đạo sĩ Hàn nhúc nhích, hỏi: "Có phải gì?"

Lão gia tử Lương gia đỡ lão phu nhân, ông bình tĩnh hơn lão phu nhân một chút, hốc mắt ửng đỏ mà nói: "Lệ Uyển cùng chồng nó tình cảm thâm hậu, cúng thất cho chồng, là ngày thương tâm.

Liệu có khi nào nó luyến tiếc Lệ Uyển, muốn mang Lệ Uyển đi luôn không?"

Đạo sĩ Hàn nghĩ nghĩ: "Này cũng không phải không thể.

Như vậy đi, các vị lấy một món di vật của chồng Lương thiện nhân đến, tôi đo lường tính toán cho bọn họ."

Lão phu nhân vội vàng muốn đi tìm, Lương Lực canh giữ ở một bên động trước, cậu ta nhanh chóng cầm một cái vòng cổ ra tới, đưa cho đạo sĩ Hàn, ngữ khí dồn dập mà nói: "Cô út tôi mấy ngày này rất đau lòng, mỗi đêm đều phải lấy đồ của cô và dượng út ra nhìn hồi ức, ngài xem thứ này được không ạ?"

Đạo sĩ Hàn tiếp nhận: "Là thường xuyên thưởng thức, đương nhiên càng tốt."

Mặt vòng cổ là một khung ảnh nhỏ, bên trên đúng là người phụ nữ cùng một người đàn ông nhã nhặn, thần thái hai người rất thân mật.

Vòng cổ này thoạt nhìn là được người ta thường xuyên bảo dưỡng, rất bóng loáng tươi sáng.

Đạo sĩ Hàn lấy giấy vàng ra vẽ bùa, cũng viết lên sinh thần bát tự của Lương Lệ Uyển, sau đó dùng bùa bao lên vòng cổ làm phép.

Chỉ thấy y duỗi tay trảo về bên Lương Lệ Uyển một cái, một bàn tay cũng nắm lấy bùa trên vòng cổ, một tay khác cũng khởi kiếm niệm tụng chú ngữ, lại chỉ hướng lá bùa một chút --

Ngay sau đó, lá bùa bốc cháy lên, đảo mắt đã thiêu xong rồi.

Vòng cổ hoàn hảo không tổn hao gì.

Đạo sĩ Hàn lắc đầu, trên mặt có chút thất vọng: "Không phải."

Nếu được thì y cũng biết rốt cuộc là quỷ gì quấy phá rồi, nhưng lại không phải, manh mối lại chặt đứt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!