Chương 31: (Vô Đề)

Nhìn thấy Trần Úy Vũ như vậy, mặt mọi người đều đen.

Tông Tử Nhạc càng là trừng lớn mắt —— Chuyện này không có khả năng! Dù thật sự có một lần gặp gỡ như vậy, chị Vũ Mao lộ ra biểu cảm sợ hãi có khi còn có khả năng hơn dụ dỗ.

Tông Tuế Trọng trầm giọng nói: "Úy Vũ và Tần Trọng hẹn hò, Tần Trọng tăng ca đến trễ, tôi vừa lúc đi ngang qua, cô ấy chào hỏi tôi một tiếng, cả quá trình không vượt qua hai phút."

Nguyễn Tiêu hiểu.

Người quen gặp mặt, vị học trưởng Tông ngoài lạnh trong nóng này sẽ không quay đầu đi luôn, đại khái là dừng lại một lát, nói nói mấy câu ngắn gọn, nhưng trong mắt người có tâm liền biến thành như vậy.

Cảnh trong mơ kế tiếp tần suất Tông Tuế Trọng lên màn ảnh rất cao, mỗi lần đều là Trần Úy Vũ chủ động thông đồng với anh, sau lại còn xuất hiện Tông Tử Nhạc, cực kỳ thân cận với Trần Úy Vũ, Tông Tử Nhạc cũng luôn bị nụ cười của Trần Úy Vũ dụ hoặc.

Tông Tử Nhạc thật sự nhịn không được, nổ một câu tục tĩu: "Chó má! Chị Vũ Mao không cười vậy với em bao giờ!"

Nguyễn Tiêu nhìn ra được, Trần Úy Vũ trong mơ rất giống cái loại con gái không được các cô gái ưa nhất, gọi là "kỹ nữ bạch liên hoa", Tông Tuế Trọng vẫn là nam thần lạnh lùng, Tông Tử Nhạc bị bẻ cong thành chó săn nhỏ yêu chị hàng xóm trong lòng khó quên….

Tóm lại phàm là người từng tiếp xúc với Trần Úy Vũ, đều là thần tử dưới váy của Trần Úy Vũ… Mà Tần Trọng người đáng thương bị cô gái mình âu yếm coi là thế thân, nhưng người đáng thương này lại có một người ngưỡng mộ toàn tâm toàn ý với y, cũng chính là chủ nhân của cảnh trong mơ kia —— cô gái cuồng theo dõi kia.

Không sai, chính là cuồng theo dõi.

Bởi vì cô ta không chỉ rình coi Tần Trọng còn theo dõi Trần Úy Vũ, cho nên mới có thể nhìn thấy nhiều người mà Trần Úy Vũ cùng Tần Trọng quen biết vậy, hơn nữa trong phán đoán tự vặn vẹo tất cả mọi người thành hình tượng cô ta hy vọng trong lòng.

·

Ngón tay Trương Hinh Nghi đang phát run.

Càng xem về sau bà càng phẫn nộ, con gái bà, đứa con gái tự nhiên hào phóng thiện lương lanh lẹ của bà, thế mà bị một đứa con gái không biết tên ngầm theo dõi, rình coi, còn tưởng tượng nó thành dáng vẻ này? Bà cũng là phụ nữ, rất rõ ràng tâm tư của con nhỏ đó, nó thích Tần Trọng, coi chính mình là thiên sứ hiểu biết cứu rỗi Tần Trọng, nói xấu cô gái mà Tần Trọng thích, dùng ánh mắt khác thường đi phỏng đoán tất cả đàn ông có giao thoa với Úy Vũ, chẳng sợ chỉ là một chút…… Thật là quá ghê tởm, quá đáng giận!

Giờ khắc này, Trương Hinh Nghi chỉ nghĩ tìm ra con nhỏ kia kia, chất vấn nó tại sao phải làm ra loại sự tình này, bà muốn vặn đồ ghê tởm cuồng theo dõi này đưa đến cục cảnh sát, để nó tỉnh táo đầu óc lại cho đàng hoàng!

Tông Tử Nhạc càng là tức giận đến xoay quanh, hận không thể bắt lấy cô hái kia lại đánh một trận.

Nguyễn Tiêu lại trộm nhìn thoáng qua Tông Tuế Trọng.

Hoắc, mặt trầm như nước nha, khí thế dọa người quá.

Không thể trêu vào không thể trêu vào.

Có điều……

Nhìn thấy tình cảnh như vậy, thế giới quan ngoan cố đến chết của học trưởng Tông có dao động được một chút nào không?

·

Phẫn nộ thì phẫn nộ, vì cứu người, hình ảnh kế tiếp vẫn là phải xem tiếp.

Càng về sau này, cảm xúc của cô gái kia càng rõ ràng, đối với Trần Úy Vũ tràn đầy ác ý, đối với Tần Trọng thân thiết đồng tình, ái mộ, sinh ra tiếc nuối không thể có được và dần dần tự sinh dục vụng chiếm hữu, làm cảnh trong mơ kế tiếp trở nên càng thêm vặn vẹo.

Nếu nói cảnh trong mơ trước đó vẫn là căn cứ vào tình cảnh hiện thực mà nói xấu, như vậy đoạn sau lại trở nên ngắn ngủi mà hỗn độn…… Chẳng như có hình ảnh xuất hiện Tần Trọng vứt bỏ Trần Úy Vũ cũng ôm cô gái kia, nhưng rất nhanh hình ảnh liền vỡ nát; lại có hình ảnh Trần Úy Vũ bị Tần Trọng đẩy ngã xuống đất lã chã chực khóc, Tần Trọng vẻ mặt khinh thường; còn có Tần Trọng cùng cô gái kia đứng chung một chỗ, có vẻ muốn hôn cô ta —— chưa đến một giây liền vỡ nát.

Sau đó rất nhiều hình ảnh còn chưa thành hình liền biến mất, hình thành một mảnh sắc thái tràn ngập quỷ dị cùng điềm xấu, khi sắc thái này nhanh chóng sau khi biến mất, cuối cùng cô gái kia đơn độc xuất hiện.

Cô ta đi vào một căn nhà cũ nát, móc từ trên vách tường ra một khối gạch, từ bên trong lấy ra một thứ như tấm da thuộc.

Sau đó, cô ta cười mừng rỡ như điên, gần như là gấp không chờ nổi mà hôn một cái lên tấm da.

Cảnh trong mơ ẩn ẩn lộ ra một góc tấm da, đường cong hỗn độn chợt lóe qua.

Sau đó cô ta lén lút đi tìm vài thứ mân mê lên, thứ kia có một vầng ánh sáng, tiếp theo lại có mấy hình ảnh hiện lên, tựa hồ có một con cá bị treo lên, cô gái lộ ra nụ cười quỷ dị, cầm một cây kim, hướng tới mang cá đâm vào——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!