Nguyễn Tiêu không chú ý tới Tông Tuế Trọng, cậu mở mắt thần ra, tầm mắt còn dừng trên pháp đàn.
Nơi đó bày biện quy củ mấy pháp khí thường thấy, nhìn không ra cái gì tốt, cũng nhìn không ra cái gì không tốt, nhưng trên kiếm, ấn, kính đều có một ít pháp lực, có thể thấy được ít nhất mời đến không phải bọn giang hồ bịp bợm.
Đột nhiên, một giọng nam hơi thấp vang lên: "Học đệ Nguyễn, Tử Nhạc, lại đây."
Nguyễn Tiêu lấy lại tinh thần, vừa nhấc đầu, mới phát hiện là Tông Tuế Trọng đứng cách đó không xa.
Cậu vội vàng chào hỏi: "Chào học trưởng Tông."
Tông Tử Nhạc cũng nghe thấy tiếng đại ma vương triệu hoán, chạy nhanh kéo Nguyễn Tiêu qua.
Tông Tuế Trọng nhìn hai người, mở miệng: "Tử Nhạc, hai đứa đây là?"
Tông Tử Nhạc ho nhẹ một tiếng, nói: "Tuế Trọng ca, học trưởng đối với làm phép gì đó cũng có chút nghiên cứu, nên em mời anh ấy đến…"
Nguyễn Tiêu khô cằn nói: "Học trưởng Tông, quấy rầy ạ."
Ấn tượng của Tông Tuế Trọng đối với Nguyễn Tiêu cũng không tệ lắm, đầu tiên là lạnh lùng liếc nhìn Tông Tử Nhạc một cái, mà lại khi nhìn về phía Nguyễn Tiêu, mặt mày lạnh lùng của anh hơn hòa hoãn lại, nói: "Không có gì.
Tử Nhạc bướng bỉnh, lần này chắc chắn là quậy phá lôi kéo cậu lại đây rồi."
Tông Tử Nhạc kháng nghị nói: "Cái gì kêu em quậy phá lôi kéo học trưởng chứ——"
Giọng Tông Tuế Trọng lại lạnh xuống, nói: "Chẳng lẽ không phải?"0
Lời Tông Tử Nhạc muốn nói kẹt trong cổ họng.
Lại nói tiếp, tuy rằng học trưởng Nguyễn là chủ động nói cùng nó lại đây, nhưng tiền đề cũng là do nó luôn tìm người ta nhờ hỗ trợ, còn lo lắng này lo lắng kia, truy rõ nguyên do thì cũng coi như là nó yêu cầu trong tiềm thức đi, chung quy không thể trước mặt đại ma vương ném ngược nồi về chứ….
Có điều, nó đây cũng không phải là quậy phá gì à nha!
Tông Tử Nhạc xám xịt mà đổi đề tài: "…… Tuế Trọng ca, bọn em thật vất vả chạy tới, còn chưa có ăn cơm chiều đâu, vừa mệt vừa đói, anh mời bọn em ăn cơm đi?"
"
Tông Tuế Trọng cũng không quá truy cứu, anh nhìn nhìn thời gian, còn tính ôn hòa mà nói với Nguyễn Tiêu: "Không còn sớm, cùng nhau đi ăn cơm trước đi.
Học đệ Nguyễn, cùng tôi lại đây."
Nguyễn Tiêu cũng không dám nói nhiều vào thời điểm này, nói lời cảm tạ xong thì nhanh chân theo qua.
Tông Tử Nhạc rút chân bèn chạy theo, vội vội vàng vàng nói: "Ý! Tuế Trọng ca, học trưởng Nguyễn, hai người đi đâu đó? Từ từ chờ em……"
·
Mấy người đi ra ngoài tứ hợp viện, xuyên qua mấy cái hành lang, đi vào một khu hồ nhỏ.
Bên bờ hồ có một tòa nhà thuỷ tạ, đúng là mục đích đến.
Trên cửa sổ nhà thủy tạ giắt chuông đồng, Tông Tuế Trọng lắc lắc chuông, liền có một nữ sĩ mặc cổ trang đưa vào một ống xiên tre cổ xưa, bên trên tràn ngập tên các món ăn.
Tông Tuế Trọng đưa đem xiên tre đưa cho Nguyễn Tiêu, nói: "Chọn vài món cậu thích ăn đi."
Tông Tử Nhạc thở phì phì mà ngồi vào giữa hai người, hét lên: "Hai người các anh vừa rồi là muốn bỏ em lại chứ gì?"
Tông Tuế Trọng liếc mắt một cái đảo qua.
Tông Tử Nhạc im re.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!