Tối hôm nay Nguyễn Tiêu không đi làm thêm, mà là treo mấy cái bình nhỏ, xách theo một túi nhang đèn, kêu taxi đi ra ngoại thành.
Ngày hôm qua đã nói muốn thỉnh mời mấy cấp dưới ăn cơm, cậu thân là Thành Hoàng gia đương nhiên không thể thất tín, trong thành phố không tiện cho lắm, không bằng vẫn là đến chỗ cũ.
Đến vào sơn cốc yên lặng kia, trước tiên Nguyễn Tiêu lấy ra ba cây nến sáp ong bật lên, nói: "Mỗi người một cây."
Vừa dứt lời, bình nhỏ bên hông cậu liền vụt ra từng sợi khói đen, chỉ chốc lát sau, ba con quỷ xếp hàng đứng ngay trước cậu.
Miêu Tiểu Hằng nhìn ngọn nến, nhỏ giọng mà kinh hô: "Oa! Bự quá!"
Đàm Tố và Lý Tam Nương cũng rất vui sướng, bữa ăn ngon ai mà không thích chứ? Huống chi đây còn là cấp trên mời ăn cơm.
Nguyễn Tiêu lại móc ra một bó nhang, phân ra bốn cây đốt lên.
"Tới tới tới, mỗi người một phần, hút xong còn nữa."
Tục dân gian nói thần ba quỷ bốn, chú ý một điều dương cao hơn âm, mấy lưu trình hiến tế thần linh đều ba ba mà tới, cho quỷ thì cứ bốn bốn mà tới.
Mấy con quỷ này có hai con là quỷ thần, còn có một con lại là tiểu quỷ nhỏ xíu, bản thân cậu lại là Thành Hoàng gia thân dương thế, dứt khoát cứ mặc kệ quy tắc gì, cho nhiều là được.
Ba quỷ cũng không ngại, từng người đứng phía trước phần thuộc về chính mình kia, nỗ lực hút —— ngay cả nữ quỷ ưu nhã như Đàm Tố cũng không ngoại lệ.
Sau đó mọi người ăn qua nến, Đàm Tố thong thả ung dung dùng quỷ lực ngưng tụ thành một con dao nhỏ, cắt xuống từng mảnh nến sáp ong, đặt vào trong miệng hưởng thụ mà nhấm nuốt.
Lý Tam Nương nhìn xem Đàm Tố, cảm thấy bộ dáng của cô đặc biệt đẹp, trong nháy mắt thu lại quỷ tương tham lam của mình.
Cô nàng cũng học theo Đàm Tố, cắt ngọn nến thành lát, ăn từng miếng nhỏ.
Tiểu quỷ Miêu Tiểu Hằng thì mặc kệ, bé vô cùng cao hứng mà ôm nến sáp ong gặm, gặm đến đầy mặt đều là vụn nến, bộ dáng nhỏ nhắn gấp không chờ nổi kia đáng yêu cực kỳ, nhìn làm người ta phải bật cười.
Thấy mọi người ăn như vậy, Nguyễn Tiêu cũng rất cảm khái, nói: "Trước kia vội vàng đắp tượng, là ta bạc đãi mọi người.
Hiện tại thần thân của ta thành rồi, con đường thần này cũng cơ bản đi lên quỹ đạo, về sau nếu mọi người thèm quá cứ việc nói thẳng, có cơ hội ta cho mọi người ăn —— cũng không thể bắt mọi người đói bụng làm việc chứ, đúng không?"
Đàm Tố cong mắt, dùng mu bàn tay cọ cọ khóe môi.
"Nếu Thành Hoàng gia đã nói như vậy, chúng ta cũng sẽ không khách khí."
Nguyễn Tiêu gật gật đầu: "Ta hiện tại không có tiền gì, nhưng ngẫu nhiên một chút hương nến vẫn không thành vấn đề.
Chờ sau này nếu là có khoản thu nhập thêm gì đó, nhất định thêm cơm cho mọi người."
Nghe cậu nói, Lý Tam Nương vừa vặn ăn xong, lau miệng một cái rồi nói: "Có thể đi theo Thành Hoàng gia làm việc cũng là phúc của chúng tôi."
Ánh mắt Đàm Tố hơi sáng lên, tỏ vẻ tán đồng, rõ ràng là nữ quỷ sắc mặt trắng bệch, giờ phút này lại vẫn để lộ ra một sự thanh tao hấp dẫn người khác.
Khi còn sống, cô sống vừa tốt vừa không tốt, trải qua nhấp nhô, sau khi chết tuy rằng mỗi đêm đều rất bận rộn, lại rất phong phú, tâm tình cũng nhẹ nhàng chưa bao giờ có khi còn sống.
Ba cây nến chỉ trong chốc lát đã bị ăn xong rồi, nhang trong tay Nguyễn Tiêu vẫn còn bó lớn, cậu lại chuẩn bị ra bên ngoài lấy, nhưng mà mới vừa vói tay vào trong túi, chợt phát hiện Đàm Tố và Lý Tam Nương đồng thời dựng lỗ tai lên.
Tay Nguyễn Tiêu khựng lại: "Làm sao vậy?"
Lúc khoác thi thể thân xác, thân và hồn cậu không hợp làm một, ngược lại ảnh hưởng sự nhạy bén nên có.
Hai nữ quỷ nhăn mày lại, nói: "Hình như có người đến gần đây."
Nguyễn Tiêu lập tức đứng lên.
Miêu Tiểu Hằng lau lau khuôn mặt nhỏ, xung phong nhận việc mà nói: "Em đi hỏi thăm cho anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!