Tông Tử Nhạc đi đến ngoài phòng chăm sóc đặc biệt ICU, nâng tranh Thành Hoàng đứng ở một bên chỗ ngoặt, thấp giọng nói: "Thành Hoàng gia, tín nam đã tới rồi, nếu ngài cũng tới…… Dạ, trong phòng ICU, vị nằm trên giường bệnh kia chính là chị Úy Vũ.
Ngài xem xem đi ạ?"
Trong ký túc xá đại học Đế Đô, Nguyễn Tiêu lẳng lặng ngồi trên thi thể, trong mắt quỷ chớp động ánh sáng nhạt.
Mượn dùng thần tính trong tranh Thành Hoàng, cậu rõ ràng mà thấy tất cả hành động của Tông Tử Nhạc, sau khi nghe thấy Tông Tử Nhạc nhỏ giọng nhắc mãi, cậu hạ quyết tâm trừ 30 tín ngưỡng —— Chỉ một thoáng, thần lực bao phủ lấy quỷ hồn Nguyễn Tiêu, thần tính lôi kéo mạnh, giây tiếp theo, bản tôn Thành Hoàng buông xuống trên tranh Thành Hoàng.
Nguyễn Tiêu đi ra từ tranh Thành Hoàng, trực tiếp xuyên tường, tiến vào trong phòng ICU.
Tông Tử Nhạc còn cẩn thận dè dặt mà nói chuyện với tranh Thành Hoàng, đột nhiên, nó giống như cảm giác có thứ gì giật giật.
Nó không khỏi sửng sốt, cẩn thận cầm ngay ngắn tranh Thành Hoàng, không có biến hóa gì.
Vừa rồi… là ảo giác sao?
·
Phòng chăm sóc đặc biệt ICU trong bệnh viện thông thường sẽ có rất nhiều giường bệnh, nhưng phòng này giường ngủ không nhiều lắm, hơn nữa chỉ có một người bệnh, vài bác sĩ trực ban đều đang bận rộn, có người còn đang nhanh chóng phân tích tình trạng bệnh, cũng có người ngồi ở mép giường thời thời khắc khắc quan sát biểu hiện chỉ số trên dụng cụ.
Bên giường bệnh có hai người mặc trang phục phòng hộ đang ngồi, một người có điểm giống người bệnh nhưng tuổi tác lớn hơn, hẳn là mẹ của người bệnh; một người khác là đàn ông mặc vest phẳng phiu, mày nhíu chặt mà nhìn chằm chằm người bệnh, trong mắt đều là tơ máu, ắt hẳn là quan hệ gần gũi với người bệnh.
Nguyễn Tiêu đi đến trước giường bệnh, cúi đầu nhìn lại.
Người bệnh nhìn khoảng đầu hai mươi, mũi thẳng, khóe miệng hơi cong, ngày thường hẳn là một cô nàng rất làm người ta thích, nhưng mà hiện tại sắc mặt cô tái nhợt, mặt mày cũng bao phủ một tầng khí xanh làm người giật mình.
Liếc mắt một cái nhìn không ra tình huống cụ thể tình, Nguyễn Tiêu không do dự, trừ tín ngưỡng vọng khí cho cô —— trong phút chốc, một tảng lớn đỏ nhạt ánh vào mi mắt cậu.
Khí sắc đỏ nhạt, chủ bình an khỏe mạnh, người nhà phát đạt.
Trên người cô gái này có khí như vậy, bản thân mệnh cách là không tồi, cho dù làm không được cực kỳ phú quý phát đạt thì cũng nhất định là giàu có khỏe mạnh, tuyệt đối có thể hạnh phúc cả đời.
Chỉ tiếc tảng lớn khí màu đỏ nhạt còn kèm theo lượng lớn tro đen, màu xám đơn thuần tỏ vẻ bệnh tật quấn thân cần trị liệu, mà xám mang theo đen… Đã nói lên bệnh này không phải tự nhiên sinh ra.
—— Cũng phải, nếu đỏ nhạt tỏ vẻ cả đời khỏe mạnh bình an, như vậy ngẫu nhiên sinh bệnh cũng chỉ là thường bị bệnh vặt thôi, nhưng hiện tại khí xám quá dày đặc, gần như chính là dấu hiệu bệnh nan y sắp chết.
Hiện tại phải làm chính là tìm kiếm "nguyên nhân bệnh", Nguyễn Tiêu nhớ tới suy tim mà Tông Tử Nhạc từng nhắc tới, nhanh chóng "nhìn" về hướng trái tim người bệnh—— quả nhiên, nơi đó có một điểm đen rất nhỏ, tràn ra khí đen nhè nhẹ, mỗi khi một tia khí đen quanh quẩn đều có rất nhiều khí xám tăng lên, chậm rãi ăn mòn khí cát* màu đỏ nhạt.
(*cát trong cát tường, ý chỉ may mắn)
Có thứ gì trong trái tim người bệnh ư? Trái tim là trung tâm duy trì hoạt động thân thể, trái tim bị thứ gì đó ký sinh, dẫn phát suy tim, từ đó sức sống thân thể xói mòn lượng lớn là chuyện đương nhiên……
Nguyễn Tiêu đi qua đi lại trong phòng bệnh, muốn từ "Lải nhải" tìm kiếm trường hợp có thể so sánh.
Tình huống như vậy trước kia cũng từng có, thông thường hoặc là nguyền rủa, hoặc là cổ*.
Từ cổ chí kim, nguyền rủa và cổ đều là thiên biến vạn hóa chủng loại phong phú, nếu muốn giải trừ cũng vô cùng khó khăn……
(*cổ trong cổ trùng, một loài trùng độc ký sinh trong cơ thể người, các bạn xem linh dị chắc rành lắm rồi, mình khỏi giới thiệu thêm nữa nha)
Đi được một vòng rồi, Nguyễn Tiêu dừng lại.
May mắn, nguyền rủa và cổ đều có cấp bậc thấp hơn thần lực, đối với thuật sĩ bình thường mà nói có lẽ sẽ rất phiền toái, mà ở chỗ cậu đây việc cần suy xét cũng chỉ có vấn đề tín ngưỡng có đủ hay không thôi.
Tính tính toán toán, tuy rằng mỗi ngày tín ngưỡng thu vào không ít, nhưng tuần phố vọng khí cũng tiêu hao không ít, đến bây giờ cậu cũng chỉ tích cóp được hơn 3000 mà thôi.
"Lải nhải" nhắc tới, nguyền rủa càng phức tạp, cổ càng ác độc, thì giải trừ sẽ tiêu hao càng nhiều thần lực, nhưng thần lực này rốt cuộc phải dùng bao nhiêu…… Tình huống trước kia và hiện tại khác nhau, chỉ có thể để bản thân Nguyễn Tiêu tự châm chước.
Nguyễn Tiêu nghĩ, vì để ngừa chẳng may, vẫn là lại tích cóp thêm chút nữa đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!