Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa
- Edit: Kaorurits
Trong phòng ngủ chính của căn biệt thự, một ông lão tóc bạc trắng, thần thái lạnh lùng đang tựa lưng vào đầu giường, trên tay lật xem một cuốn album dày. Dù tuổi đã cao, khí tràng của ông vẫn trầm ổn và mạnh mẽ, chỉ có ánh mắt là thoáng nét dịu dàng.
Trên chiếc ghế mây cạnh giường, một ông lão tóc bạc khác đang ngồi lặng lẽ ngắm nhìn người bạn đời của mình. Những nếp nhăn trên mặt ông giãn ra thư thái, toát lên vẻ bình thản. Không rõ trong ánh mắt ấy là nỗi buồn hay sự mong chờ, ông đột nhiên lên tiếng: "Học trưởng, đến lúc này rồi mà anh còn xem album gì nữa?"
Ông lão lạnh lùng mở cuốn album ra, giơ trang mình đang xem cho bạn đời thấy.
Trong ảnh là một thanh niên hệ cấm dục và một thiếu niên mày thanh mục tú đứng cạnh nhau. Một người ánh mắt ôn hòa, một người cười rạng rỡ. Vai kề vai, tuy không có cử chỉ thân mật quá mức nhưng nhìn thế nào cũng thấy xứng đôi, nhìn thế nào cũng thấy tình cảm đong đầy.
Đó là họ của thời thanh xuân.
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng khi còn trẻ.
Nguyễn Tiêu nhìn bức ảnh, bật cười: "Hồi đó em đẹp trai phết đấy chứ, không giống bây giờ, mặt đầy nếp nhăn rồi." Ông nhìn sang ông lão lạnh lùng, "Nhưng học trưởng thì vẫn luôn anh tuấn và ngầu như thế."
Tông Tuế Trọng lẳng lặng nhìn Nguyễn Tiêu, không nói gì.
Anh biết rõ, Nguyễn Tiêu đường đường là Thành Hoàng gia, muốn giữ cho thân xác dương thế trẻ mãi không già là chuyện dễ như trở bàn tay. Hơn nữa sau này cậu còn có thân phận người trong Huyền môn, chuyện già đi chậm là rất bình thường. Sở dĩ cậu để mình già đi như vậy, chỉ là... để cùng anh già đi mà thôi.
Và hôm nay, cả hai đều hiểu, chính là ngày cuối cùng trong thọ mệnh kiếp này của Tông Tuế Trọng. Qua ngày hôm nay, tàn hồn Đông Nhạc Đại Đế của anh sẽ lại chuyển thế, không còn là Tông Tuế Trọng nữa.
Giờ phút này họ ở bên nhau, là để Nguyễn Tiêu lặng lẽ bầu bạn cùng anh trong những giây phút cuối đời.
Nguyễn Tiêu cười nói: "Học trưởng yên tâm, đợi anh đầu thai, em sẽ đi theo anh, nhất định không để anh bị lạc đâu."
Tông Tuế Trọng gật đầu: "Anh rất yên tâm, Nguyễn học đệ."
Hai người nhìn nhau, bầu không khí vô cùng ấm áp.
Giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy ra. Một bóng người nhỏ gầy xông vào, giọng nói lộ vẻ bất lực: "Hai người ở bên nhau bao nhiêu năm rồi, anh tôi sắp đi đến nơi rồi mà vẫn còn gọi nhau là học trưởng học đệ à?"
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng nhìn ra cửa.
Ông lão nhỏ gầy vừa bước vào tuổi đã ngoài trăm, trông còn già hơn cả Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu. Nhưng những đường nét trên khuôn mặt vẫn cho thấy, ông chính là Tông Tử Nhạc —— người sau này đã theo Điền Bảo Thành học không ít đạo pháp, sống thọ hơn cả người anh họ của mình.
Đã một trăm năm trôi qua.
Trong một trăm năm này, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng chưa từng đỏ mặt cãi nhau một lần, tình cảm luôn mặn nồng. Trong thời gian đó, dù có sự trợ giúp của thiên tài địa bảo, đan dược quý giá từ Bảo Gia Tiên và Huyền môn, nhưng thọ mệnh con người là hữu hạn. Với những người không bước vào con đường tu hành, thọ nguyên trên Sổ Sinh Tử đều có giới hạn. Hai người họ đã cùng nhau tiễn đưa rất nhiều người nhà họ Tông, từ bậc trưởng bối đến hậu bối —— bao gồm cả em trai ruột của Tông Tuế Trọng, và giờ là chính bản thân Tông Tuế Trọng. Người nhà họ Tông đều đã chuyển thế. Xuất thân từ gia đình đại thiện nhân, kiếp sau của họ đều không có gì đáng ngại. Tuy nhiên họ rốt cuộc khác với Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng, duyên phận chỉ có một đời này. Về tình hình sau khi chuyển thế của họ, hai người chỉ hơi để ý chứ không can thiệp thêm.
Nguyễn Tiêu vẫn luôn cân bằng cuộc sống giữa dương thế và âm phủ, tích lũy được không ít công đức, bắt được rất nhiều tà thuật sĩ. Nhưng không còn kẻ nào nghiệp chướng nặng nề như Phụng Sơn nữa, vì thế sau bao năm, công đức để thăng cấp thêm một bậc vẫn còn xa lắm. Còn tàn hồn của Tông Tuế Trọng tuy có được tu bổ chút ít, nhưng mới chỉ qua một kiếp, khoảng cách đến khi hoàn thiện còn rất dài.
Nhưng, hiện tại không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình mới.
Nguyễn Tiêu vẫy Tông Tử Nhạc lại ngồi, nói: "Cậu trật tự chút đi, học trưởng sợ ồn."
Tông Tử Nhạc ngồi xuống bên cạnh, nhướng mày chỉ ra cửa: "Đám con cháu bên ngoài kia, không gặp mặt một lần sao?"
Tông Tuế Trọng khẽ lắc đầu: "Không cần. Hậu sự anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Sau khi chết là hết chuyện, gặp mặt chỉ tổ thêm đau lòng."
Thực tế, trong số hậu bối, người thân thiết nhất với hai người chỉ có con cái của Tông Tử Hạo (em ruột Tông Tuế Trọng) và Tông Tử Nhạc. Nhưng đám con cái này sinh ra đã hưởng phú quý, cơ bản không có thiên phú tu đạo —— Tông Tử Nhạc là trường hợp ngoại lệ nhờ kết duyên sớm với Thành Hoàng gia. Vì thế lớp con cái đó cũng đã qua đời gần hết, những người còn lại bên ngoài chủ yếu là hàng cháu chắt.
Tông Tử Nhạc thở dài, không nói thêm gì nữa. Trên vai ông, một con Hoàng Đại Tiên nhảy lên, dùng móng vuốt vỗ vỗ trấn an ông.
Nhờ lần hợp tác năm xưa, quan hệ giữa Huyền môn và Bảo Gia Tiên trở nên rất tốt. Nhiều Bảo Gia Tiên thậm chí còn kết bạn tu luyện cùng người trong Huyền môn. Tông Tử Nhạc cũng có một người bạn như vậy, chính là con chồn từng bảo vệ ông năm nào.
Bao năm qua đi, Tông Tử Nhạc đã tiễn vợ, tiễn đứa con trai duy nhất của mình. Hiện tại ông càng hiểu rõ, đợi anh họ đi rồi, duyên phận giữa Nguyễn học trưởng và nhà họ Tông cũng chỉ đến đây là hết. Sau này ông đương nhiên vẫn có thể gặp lại Thành Hoàng gia, nhưng khi đó ngài ấy chỉ là Thành Hoàng gia, chứ không phải là Nguyễn học trưởng của ông nữa... Cũng may, bên cạnh ông vẫn còn người bạn Hoàng Đại Tiên này bầu bạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!