Chương 255: hoàn chính văn

Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa

- Edit: Kaorurits

Mặt mũi hung tợn, thân hình cao ít nhất hai mét, làn da xanh đen, lông đen dài hàng tấc phủ kín toàn thân. Khuôn mặt vẫn lờ mờ nhận ra nét của người sống, nhưng tổng thể đã hoàn toàn không còn ra hình người nữa.

Cương thi!

Tuy xấu xí nhưng nó có thể bay lên bay xuống, động tác linh hoạt, theo lý thuyết phải là Phi Cương (cương thi biết bay) ít nhất trăm năm tu vi. Nhưng nhìn lớp lông đen trên người lại khiến người ta nghĩ đến Hắc Cương...

Nguyễn Tiêu thầm nhận định, con này chắc chắn là Hắc Cương được luyện chế đặc biệt nên mới có một phần năng lực của Phi Cương. Tuy nhiên, thông tin về Phụng Sơn trước giờ chưa từng nhắc đến việc hắn nuôi cương thi. Chẳng lẽ đây là sản phẩm mới gần đây? Hay hắn đã sớm âm thầm chuẩn bị, giấu kín đến tận bây giờ mới tung ra?

Nhưng rất nhanh, Nguyễn Tiêu đã hiểu rõ chân tướng.

Để câu giờ thêm chút nữa, thấy con Hắc Cương kia chỉ cầm cự được trong chốc lát, Phụng Sơn liên tiếp vỗ vào túi da bên hông vài cái. Lập tức, vài luồng hắc quang nhảy vọt ra, tạo thành một bức tường người, bay lên không trung, nhảy nhót chặn trước đại trận.

Những luồng hắc quang này đều là Hắc Cương được luyện chế đặc biệt. Và khuôn mặt của chúng... Nguyễn Tiêu cảm thấy có chút quen thuộc.

Trong những mảnh ký ức từng xem qua, có hình ảnh của vài tâm phúc luôn theo sát Phụng Sơn quanh năm suốt tháng. Và những con Hắc Cương này... chính là bọn họ, không thiếu một ai!

Đi theo Phụng Sơn trợ Trụ vi ngược, quả nhiên chẳng có kết cục tốt đẹp. Có lẽ họ từng được Phụng Sơn hứa hẹn sẽ cùng thành tiên thành thần, nhưng sự thật là, khi Phụng Sơn muốn bước lên nấc thang cuối cùng, tất cả bọn họ chỉ là những hòn đá kê chân mà thôi.

Hiểu ra điều này, Nguyễn Tiêu khẽ thở dài trong lòng.

Dùng ngón chân cũng biết, loại người coi vạn vật như kiến cỏ như Phụng Sơn, trong mắt hắn thế giới này chỉ chia làm hai loại: nguyên liệu và vật lợi dụng. Còn vọng tưởng Phụng Sơn giữ lời hứa? Đúng là thiểu năng trí tuệ.

Tuy nhiên đám người này cũng chẳng đáng để đồng tình, cùng lắm chỉ bố thí cho chút cảm thán mà thôi.

Vừa cảm thán, động tác của Nguyễn Tiêu vẫn không hề chậm lại.

Chỉ trong chớp mắt, Thành Hoàng Ấn như phân thân thành nhiều cái, lần lượt giáng xuống đầu lũ cương thi.

Đám cương thi tuy nhanh nhẹn, mình đồng da sắt cứng như tinh cương, nhưng làm sao so được với uy năng của Thành Hoàng Ấn? Dưới sự điều khiển của Nguyễn Tiêu, Thành Hoàng Ấn chứa đầy thần lực đập nát đầu lũ cương thi, khiến chúng ngã gục xuống đất, không thể gượng dậy ngăn cản nữa.

Phụng Sơn tranh thủ từng giây để cân bằng trận văn, dần dần đã hoàn thành hơn chín phần mười. Nhưng đám Hắc Cương hắn thả ra chỉ cản trở được trong nháy mắt. Con Hắc Cương đầu tiên cố gắng nhảy lên lần nữa cũng chỉ cầm cự được một thoáng mà thôi.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, động tác của Phụng Sơn nhanh đến cực điểm. Hắn đã thuộc nằm lòng từng chi tiết của trận pháp nên thao tác vô cùng thuần thục, nhưng vẫn chưa thể hoàn thành, mới chỉ đạt chín mươi lăm phần trăm.

Cùng lúc đó, Thành Hoàng Ấn lại giáng xuống lần nữa.

Tâm niệm Phụng Sơn chuyển động gấp gáp. Đám Nguyên Thần Quỷ và yêu quỷ đang bị các quỷ thần chặn lại bỗng đỏ mắt điên cuồng. Chúng liều chết xông lên. Tuy các quỷ thần nhanh chóng trấn áp nhưng số lượng kẻ địch quá đông. Khi chúng thay đổi chiến thuật, không còn phòng thủ mà chỉ chăm chăm "đồng quy vu tận", các quỷ thần dù tiêu tốn lượng lớn thần lực vẫn để lọt lưới vài con lao về phía Nguyễn Tiêu.

Đương nhiên, vài con tép riu này không thể gây tổn thương cho Nguyễn Tiêu, nhưng khi chúng dùng hết sức bình sinh để cản trở, dù mỗi con chỉ kéo dài được chưa đến một cái chớp mắt, cũng đã tranh thủ thêm chút thời gian cho Phụng Sơn.

Phụng Sơn hoàn thành chín mươi sáu, chín mươi bảy phần trăm...

Lúc này, các quỷ thần đã thích ứng với sự thay đổi của đám yêu quỷ. Số yêu quỷ còn lại bị họ vừa chặn vừa tiêu diệt hoặc bắt giữ, không thể vượt qua vòng vây nữa.

Thành Hoàng Ấn của Nguyễn Tiêu lại một lần nữa nện xuống đại trận.

Trên mặt Phụng Sơn rốt cuộc cũng lộ vẻ hoảng loạn.

Toàn bộ át chủ bài đã dùng hết. Hắn tuy còn chút pháp lực nhưng buộc phải dồn hết vào việc bày trận. Hắn phải làm sao đây...

Nguyễn Tiêu bề ngoài không biểu lộ gì nhưng trong lòng cũng bắt đầu sốt ruột.

Tích cóp tín ngưỡng bao lâu nay mới dám đối đầu với Phụng Sơn, nhưng tên này quả thực quá khó chơi. Át chủ bài trong tay hắn cứ như vô tận, lớp này đến lớp khác. Dù mỗi lần giải quyết có vẻ nhẹ nhàng, nhưng sự nhẹ nhàng đó được đánh đổi bằng sự tiêu hao thần lực... Nguyễn Tiêu kiểm tra thần lực của mình, thấy đã dùng hết hơn 70%. Nếu Phụng Sơn còn tiếp tục kháng cự, thần lực của cậu cạn kiệt thì lấy gì để ngăn cản?

—— May mắn thay, Phụng Sơn cũng đã là nỏ mạnh hết đà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!