Chương 24: Tôi Có Bệnh

Khi Nguyễn Tiêu bám vào tượng thần nhìn đám tiểu bối Tông gia dâng hương cho cậu, bao gồm cả Tông Tử Nhạc trong đó, mỗi một đứa công đức trên người đều không tệ, mấy đứa hơi lớn khoan nói, những nhóc con mới vài tuổi đó chẳng lẽ còn có thể hàng năm tự làm việc thiện? Như vậy những công đức này hơn phân nửa chính là đến từ việc từ thiện của cả gia tộc — cái loại trên danh nghĩa cho mỗi một tộc nhân ấy.

Tông Tuế Trọng cũng là người Tông gia, trên người không nên không có công đức…… Hiện tại xem ra, bay tới hẳn là chính là phần của anh ta, chỉ là mỗi lần mới vừa thổi qua thì đều bị lỗ đen nuốt mất.

Nhưng mà……

Nguyễn Tiêu là Thành Hoàng, là chính thần, rất mẫn cảm với những thứ mang điềm xấu, nhưng lỗ đen cho cậu cảm giác cũng không tà ác, hiển nhiên cũng không có thương tổn đến Tông Tuế Trọng…… Nó rốt cuộc là cái thứ gì nhỉ?

·

Ngày hôm sau, Tông Tử Nhạc giữa tiết gọi điện thoại lại đây hẹn gặp, Nguyễn Tiêu cự tuyệt, chuẩn bị lại đi thăm dò, vì thế sau nửa đêm, cậu liền lại đi đến chỗ ở của Tông Tuế Trọng.

Lúc này Nguyễn Tiêu làm đủ chuẩn bị, trước tiên cột ở hai chân mỗi chân một lá bùa Thần Hành, lại chậm rãi tiếp cận gần lỗ đen, dùng Ấn Thành Hoàng nhắm ngay lỗ đen phát ra một luồng thần lực, cẩn thận thử xem.

Thần lực bị nuốt mất.

Nguyễn Tiêu gần như lập tức chuẩn bị kích phát bùa Thần Hành, nhưng sau khi lỗ đen kia nuốt đi thần lực thì lại không còn phản ứng nào khác, chuyện này làm cậu chậm rãi phản ứng lại, có lẽ lỗ đen bị mù bảy tám loại đều nuốt hết, nhưng chỉ là một kỹ năng bị động…… Tuy rằng bí ẩn vẫn còn rất nhiều, cũng không cần quá mức lo lắng.

Suy nghĩ cẩn thận xong, lúc Tông Tử Nhạc lại gọi điện thoại đến hẹn gặp, Nguyễn Tiêu liền đáp ứng.

Vẫn là ở quán cà phê trước đó.

·

Tông Tử Nhạc phun ra một ngụm cà phê, sằng sặc khụ khụ mà nói: "Cái gì? Anh nói trên người đại ma vương có treo một cái lỗ đen? Nói giỡn chứ gì?!"

Nguyễn Tiêu xê dịch sang bên cạnh, mặt không biểu cảm mà nhìn nó: "Lừa cậu làm gì? Tôi cho vọng khí cho anh ta rồi."

Nghiêm khắc nói đến, vị kia là đứng bên cạnh lỗ đen, đỉnh đầu là trên miệng lỗ đen tối om, chân dẫm miệng lỗ đen tối om phía dưới, lực hấp dẫn theo hai bên thân thể anh ta khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Biểu cảm Tông Tử Nhạc vặn vẹo, không cách nào hình dung cảm thụ hiện tại trong nội tâm mình, trừng mắt hỏi: "Học trưởng, ý của anh là anh cả họ nhìn không thấy quỷ, có khả năng liên quan đến trên người anh ấy có treo lỗ đen à?"

Nguyễn Tiêu lắc đầu nói: "Cái này thật ra không xác định, chỉ có thể nói có khả năng." c** nh* giọng nói, "Tối hôm qua là tôi linh hồn xuất ra đi xem, có khả năng tôi là sinh hồn đi, lại không có ác ý với anh họ của cậu, lỗ đen kia không làm gì tôi.

Nhưng tôi là tình huống đặc biệt, không thể thuyết minh vấn đề gì.

Tôi cảm thấy ấy, anh cả họ cậu cả người đều không thích hợp, tôi đoán anh ta cũng không phải trước nay không gặp phải quỷ, chỉ là lỗ đen ở tại chỗ kia, hút vèo vèo bốn phía, còn ma nào quỷ nào vô tư dám đến gần anh ta chứ, lỡ bị nuốt thì sao?"

Đôi mắt Tông Tử Nhạc trừng đến lớn hơn nữa, suýt chút nữa kêu ra tiếng: "—— Nuốt thật hả anh?!"

Nguyễn Tiêu sờ sờ cái mũi, nói: "Tôi nói, tôi là loại không có ác ý, nhưng nếu là mấy loại ác quỷ lệ quỷ linh tinh không có đầu óc đi tìm anh cậu….

Có thể bị nuốt hay không ai mà biết." Cậu suy đoán, "Cậu nghĩ kĩ lại xem, lúc anh họ cậu cách mọi người các cậu tương đối gần, có phải mọi người cũng không gặp quỷ hay không?"

Tông Tử Nhạc sửng sốt, cẩn thận nhớ lại.

"Nói vậy, thật sự đúng ạ." Nó đè thấp giọng, lòng còn sợ hãi mà nói, "Hoá ra đại ma vương thật đúng là đại ma vương, trăm quỷ lui tránh luôn.

Nếu là hù dọa đi thì cũng thôi, nếu thật sự là nuốt mất…… Ngẫm lại hình như càng kh*ng b* hơn……"

Cũng không trách Tông Tử Nhạc có phản ứng này, bản thân Nguyễn Tiêu cũng là càng nghĩ kỹ càng thấy kinh khủng.

Ngẫm lại xem, cả thần lực đều nuốt, còn không phải là rất đáng sợ sao? Còn có không biết nuốt hết nuốt bao nhiêu quỷ rồi, thật sự là không thể nghĩ sâu được.

Sau khi Tông Tử Nhạc hoãn lại, liền bắt đầu thở ngắn than dài: "Vậy làm sao bây giờ, có lỗ đen đó ở, anh cả họ em không phải căn bản không nhìn thấy quỷ sao? Vậy sau này em còn phải đội nồi, anh ấy còn muốn đánh em…."

Rốt cuộc cũng là tín đồ nhà mình, Nguyễn Tiêu do dự một chút, vẫn là nói: "Cũng không phải hoàn toàn không thử được."

Ánh mắt Tông Tử Nhạc sáng lên, lập tức ngẩng đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!