Dương Hạo Nhiên che ngực, dùng mu bàn tay xoa xoa máu nơi khóe miệng.
Quá hung hãn, đây là quỷ gì, thế mà lợi hại như vậy, còn có thể khống chế hai con lệ quỷ khác nữa!
Nhưng câu nói cuối cùng của đối phương y nghe được, y từ xa xa nhìn vào trong tiểu khu, bên trong đã không có oán khí cuồn cuộn ban nãy, không tới phiên y tới làm cái gì……
Oán hận mà quay đầu, y xoay người chui tiểu khu bên cạnh.
·
Sau khi về đến nhà, Dương Hạo Nhiên mở điện thoại lên, liên hệ bạn tốt của mình.
Bạn tốt khác với người có chiêu số cà tàng như y, bạn tốt của y là thiên sư chính thống.
Video call rất nhanh kết nối, trên màn hình xuất hiện một người anh trai đô con cường tráng, xoa đôi mắt nhìn nhìn thời gian, nói: "Hôm nay sao mày dậy sớm vậy? Giờ còn chưa có hừng đông đâu." Chờ thấy rõ sắc mặt Dương Hạo Nhiên hiếm thấy đã có chút phiếm vàng, anh ta tức khắc tỉnh táo lại, "Ý trời, mày bị thương? Sao vậy?"
Dương Hạo Nhiên banh mặt, buồn bực mà nói: "Đại Trang, tao gặp phải ác quỷ."
Hàn Trang sửng sốt, sắc mặt hồ nghi: "Mày không phải tự mình đi theo ác quỷ liều mạng đó chứ?"
Dương Hạo Nhiên lộ ra một phần chột dạ, nhưng y rất nhanh liền đúng lý hợp tình nói: "Mày cũng biết, bên cạnh tao là khu người giàu có, hôm nay tao đang cảm thấy có điểm tâm đắc với bùa An Thần, nên vẫn luôn luyện, luyện đến mệt nên ra uống nước.
Nhìn bên ngoài một cái thì thấy trong tiểu khu kia có lệ quỷ quấy phá, tao đây không phải sợ chết người sao? Nên lập tức đi qua đó."
Hàn Trang nhăn chặt mày: "Lệ quỷ lấy mạng mày rảnh rỗi đi quản cái gì?"
Dương Hạo Nhiên không nghĩ tới bạn tốt sẽ là thái độ này, lập tức nổi giận: "Sao cả mày cũng nói như vậy?!"
Hàn Trang nhìn y phát hỏa, vội vàng dỗ dành hai câu: "Được được được, tao không nói.
Nhưng còn có ai nói như vậy nữa?"
Dương Hạo Nhiên hít sâu, áp xuống lửa giận trước, nói: "Tao vừa đến cửa tiểu khu kế bên liền thấy ba con quỷ bay ra, con đằng trước nhìn không ra chủng loại, nhưng hai con phía sau thật đúng là oán khí đầy người.
Bọn chúng đều ra tới, bên trong khẳng định có người bị hại chết, tao đương nhiên liền ra tay, kết quả con quỷ bay trước nó……"
Hàn Trang có điểm sốt ruột: "Nó làm sao?"
Dương Hạo Nhiên chịu đựng tức giận nói: "Nó lập tức liền đánh nát kiếm khí của tao, mang theo lệ quỷ chạy, còn nói với tao cái gì lệ quỷ báo thù là rất công bằng, bảo không bản lĩnh như tao trở về tắm rửa ngủ đi." Y rốt cuộc không phải người nói dối được, bổ sung câu nói kế tiếp, "…… Bảo tao trở về tự mình ngẫm lại."
Hàn Trang thở phào nhẹ nhõm: "Vận khí này của mày rất khá đó, gặp được chính là lệ quỷ không gây hại người vô tội.
Bằng không, chỉ bằng việc mày ra tay trước một chút vậy thôi, lệ quỷ chắc chắn sẽ theo dõi mày, quay đầu lại tao cũng chỉ có thể nhặt xác cho mày."
Dương Hạo Nhiên nín thở: "Lệ quỷ đó hại người còn có lý?"
Hàn Trang: "Vậy mày có biết lệ quỷ làm sao mà có không?"
Dương Hạo Nhiên cứng họng.
Hàn Trang buông tay: "Thấy chưa, mày cũng biết đúng không.
Lệ quỷ thường oán khí đều rất lớn, vì sao lớn như vậy? Đó là bởi vì bọn họ vốn dĩ chính là bị hại chết, sau khi chết nhớ kỹ thù thôi.
Những lệ quỷ đó hoặc là vận khí tốt được siêu độ, có thể thuận lợi đầu thai; hoặc là tìm kẻ hại chết bọn họ báo thù, oán khí tiêu tán cũng có thể thuận lợi đầu thai." Anh ta thấy Dương Hạo Nhiên muốn biện giải, nhanh chóng ngăn y nói, tiếp tục giảng, "Mày nghe tao nói xong đi.
Chúng ta làm thuật sĩ vì cái gì muốn thu lệ quỷ? Thông thường là bởi vì lệ quỷ rất dễ dàng bởi vì oán khí mà mất khống chế, sau khi trả thù kẻ thù sẽ thương tổn người vô tội, nhưng nếu lệ quỷ không thương đến vô tội, vậy thì thuật sĩ đứng đắn đều sẽ không ngăn cản lệ quỷ báo thù —— ngăn cản bọn họ sẽ tổn hại công đức, hiểu không?"
Dương Hạo Nhiên vẫn là cảm thấy không đúng: "Dù là tội phạm giết người cũng cần từ pháp luật tới thẩm phán……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!