Đây là lời nói thật, cũng là lời nói dối.
Lời nói thật ở chỗ nếu là công đường ở thần miếu chân chính, phàm là thẩm vấn phạm nhân đều chỉ có thể nói thật; mà lời nói dối thì không được.
Nhưng hiện tại công đường là giả.
Có điều, vào lúc vừa mới bắt đầu thẩm vấn, Nguyễn Tiêu đã trừ tín ngưỡng trước, một luồng sức mạnh thần dị đã sớm bao phủ lấy đôi cặn bã này rồi.
Lư Tú Cần cấu xé, tức giận mắng nhiếc, biểu cảm của ải tràn ngập oán hận và hung ác, nhưng ả oán hận thì oán hận, hung ác thì hung ác, không có bất luận vặn vẹo và biến hóa gì.
Biểu cảm của Phương Tài Đức thì lại xuất sắc cực kỳ.
Gã nói "Tố Tố anh yêu em", nhưng biểu cảm của gã lại không phải tình yêu, mà là sợ hãi.
Gã nói "Tôi không có làm chuyện xấu, không có giết người", gã lộ ra sự chột dạ rõ ràng.
Gã nói "Lư Tú Cần là hung thủ, không quan hệ gì với tôi", gã hung ác, khẩn trương.
Gã nói "Anh biết Tố Tố em cũng yêu anh", gã nhất thời đắc ý, nhất thời thấp thỏm.
Nguyễn Tiêu từ trên cao nhìn xuống, biểu cảm của hai người cậu nhìn không sót gì, xem đến rõ ràng.
—— Đây là Thành Hoàng, chỉ cần có tâm công chính thì sẽ không oan uổng một người hiềm nghi.
Huống chi, chỉ cần hơi vọng khí một chút liền có thể từ trên người Phương Tài Đức và Lư Tú Cần nhìn thấy tội nghiệt đỏ như máu, mà ánh sáng đỏ trên người Phương Tài Đức rất đậm, có thể thấy được tựa như Lư Tú Cần nói, lưng gã còn đeo tính mạng của những người khác nữa.
Nguyễn Tiêu lại vỗ kinh đường mộc, lạnh giọng quát: "Phương Tài Đức, Lư Tú Cần, các ngươi không cần đùn đẩy lẫn nhau.
Thiên địa công đạo, tội nghiệt trên người hai ngươi rõ ràng, đều thoát không được can hệ, còn không mau mau nhận tội?"
Phương Tài Đức hô to: "Oan uổng! Tôi ——"
Lư Tú Cần cũng hậu tri hậu giác mà sợ hãi lên, ả cắn chặt răng, chỉ là dùng hết sức bắt lấy Phương Tài Đức, cũng không chịu nhận tội.
Mặt quỷ của Nguyễn Tiêu xanh mét, cậu ném ra một cây lệnh thiêm*, nói: "Đánh!"
(*cái trên bàn các quan để ra lệnh, trong phim chém đầu hay xử án ném xuống để ra lệnh cho cấp dưới ấy)
Lý Tam Nương lĩnh mệnh, không lưu tình chút nào mà nắm cây chổi lên.
Lúc này đây cô dùng sức mạnh lớn nhất, cây chổi như hạt mưa đánh vào người Phương Tài Đức cùng Lư Tú Cần, làm bọn chúng đau đến quay cuồng tru lên.
Lư Tú Cần là người chịu không khổ nổi, lập tức liền lại cung khai thêm một lần.
Phương Tài Đức thật ra còn tưởng ngoan cố không khai, nhưng lần này đau đớn so với vừa rồi còn hơn gấp mười lần, dù gã ngày thường miệng lưỡi lươn lẹo, ý chí cũng còn tính kiên cường, vẫn là sau vài phút mà hỏng mất.
Sau đó, Phương Tài Đức nói ra chân tướng sự việc.
Dùng thông tục nói mà nói, Phương Tài Đức là một nam phượng hoàng*, toàn dựa vào một khuôn mặt cùng cái gọi là phong độ nhẹ nhàng, ở đại học liền hấp dẫn nữ nhà giàu Lư Tú Cần, sau khi tốt nghiệp thì thuận lợi kết hôn.
Sau đó nhờ vào Lư gia dìu dắt một đường thành công làm được quản lý cấp cao, sau lại còn bởi vì Lư Tú Cần là con gái một, hơn nữa hai vợ chồng Lư gia lớn tuổi, dần dần gã nắm giữ công ty Lư gia.
Gã dỗ dành Lư Tú Cần đến dễ bảo, thuận tiện xếp tất cả thân thích liên can nhà gã vào trong công ty, quả thực muốn biến Lư gia thành Phương gia.
Mà đến lúc này, Lư Tú Cần không còn giá trị lợi dụng, gã cũng không kiên nhẫn ứng phó Lư Tú Cần nữa, liền bắt đầu chán cơm tìm phở*.
(*ý bảo "bay lên cành cao thành phượng hoàng", nhờ lấy được người giàu mà đổi đời)
Lư Tú Cần đã từng khóc lóc ầm ĩ qua, cũng chẳng có biện pháp gì với Phương Tài Đức, ả vì giữ được một chút thể diện nên thường hùng hổ đi tìm phiền toái với những người phụ nữ bị Phương Tài Đức bao nuôi, lấy để khoe khoang uy phong vợ cả của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!