Giờ khắc này, trong đầu Phương Tài Đức hiện lên vô số khủng hoảng, nếu gã ngẩng đầu sẽ có thể thấy gã chảy mồ hôi lạnh đầy mặt.
Gã khác Lư Tú Cần, gã biết trên thế giới này có những thứ rất tà môn, hơn nữa cũng là người được lợi trong đó.
Gã nhớ rất rõ ràng, mình vốn dĩ đang bận rộn một đơn hàng lớn lại đột nhiên ngủ mất, sau đó liền thân bất do kỷ mà bị đưa tới nơi này.
Gã cũng nhớ rõ, lúc tiến vào là đi theo sau một người phụ nữ chân không chấm đất.
Chỉ là người phụ nữ không thấy đâu nữa, gã hoàn toàn không tài nào phản kháng mà bị áp nằm sấp xuống, lại không nhìn thấy bất luận người nào động thủ.
Đó…… Không phải người, lại sẽ là cái gì?
Phương Tài Đức không thể không sợ hãi, nhưng gã không nghĩ ra được biện pháp, hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Cái gì quan viên cáo trạng gã không tin, nhưng bọn họ nhất định là đang giúp đỡ Đàm Tố.
Rõ ràng cả đêm hồi hồn còn chưa tới, con nhỏ đó tìm được giúp đỡ từ đâu? Gã rõ ràng đã làm tốt tất cả chuẩn bị, vì cái gì……
Mà Lư Tú Cần lại kêu gào đến lợi hại hơn, miệng ả đầy trào phúng mà nói: "Tùy tiện tìm một con đàn bà giả làm như là quỷ đang chọc ghẹo ai vậy? Tùy tiện tìm một bộ phim kinh dị còn dọa người hơn bây giờ nhiều.
Lại nói tôi cũng không có làm chuyện gì trái với lương tâm, cho dù có quỷ thì thế nào? Có thể làm gì được tôi? Tôi căn bản không sợ! Tôi nói các người thức thời một chút đi, muốn làm tin tức hot mà chỉ bằng mấy tên diễn viên quần chúng nát bét này đó hả? Thật khinh Lư Tú Cần tôi quá nhỉ! Tôi nói cho các người biết, nếu các người không thả bọn tôi ra…."
Phương Tài Đức cúi đầu xuống thật sâu.
Con đàn bà ngu Lư Tú Cần này, kêu đi, tiếp tục kêu đi, tốt nhất làm tất cả mọi người chỉ nhìn bả.
Nhưng rất nhanh, một hơi thở âm lãnh chậm rãi lan tràn lại đây.
Cổ họng Phương Tài Đức gian nan mà lăn lộn.
Có thứ gì đang tới…… Đừng chú ý đến gã, ngàn vạn đừng chú ý đến gã……
Hơi thở âm lãnh tựa như nghe thấy được gã nói, dần dần dừng lại ở bên cạnh Lư Tú Cần.
Có một tiếng nói quen thuộc lại mờ mịt vang lên, mang theo lạnh lẽo khiếp người.
"Thật sự…… không sợ…… sao?"
Gió âm thổi vào cổ Lư Tú Cần, ả nổi hết cả da gà, sắc mặt bỗng chốc biến thành trắng bệch, một loại cảm giác sởn tóc gáy làm cả đột nhiên duỗi tay đẩy —— sau đó, tay ả bị bắt lấy.
Cái tay bắt lấy ả lạnh băng đến tận xương, làm ả cầm lòng không đậu mà run run lên.
Lư Tú Cần đột nhiên có chút lạnh sống lưng, ả chậm rãi quay đầu……
Đối diện với một đôi mắt quỷ đỏ tươi như máu.
Trên mặt cô gái trắng nhợt tràn ngập ác ý, vào thời điểm Lư Tú Cần nhìn qua, cô cong lên đôi môi đã trở nên trắng hếu, chợt nhoẻn dần lên, vẫn luôn nhoẻn đến tận mang tai.
Lư Tú Cần hoảng sợ mà kêu to: "A a a ——"
Ả điên cuồng mà vung cánh tay, muốn rút tay của bản thân ra, nhưng một tay khác giống như là móng vuốt bén nhọn mà chặt chẽ nắm chặt lấy tay ả.
Cùng lúc đó, mặt quỷ vốn trắng bệch lại mỹ lệ của cô gái càng ngày càng vặn vẹo, biến ra quỷ tương dữ tợn, cái miệng quỷ kéo đến tận mang tai đột nhiên há to, bỗng nhiên nhào cắn đến ả!
Trong đầu Lư Tú Cần trống rỗng, hoảng sợ mãnh liệt thổi quét đến!
Ả hôn mê.
Nữ quỷ không buông tay, cô dùng một bàn tay bắt lấy Lư Tú Cần, một bàn tay khác chống thân thể, kéo ả từng bước từng bước bò đến Phương Tài Đức.
Mỗi một đoạn cô bò qua dưới thân đều xuất hiện một đường vết máu, tản mát ra ra mùi tanh ngọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!