Chương 16: Tôi Không Cam Lòng

"Đáng chết đáng chết……"

"…… Báo thù……"

"A a a a ——!"

Vô số tạp âm k*ch th*ch cảm xúc, trong đầu Đàm Tố là một mảnh hỗn độn, trong mắt quỷ tối đen ánh ngược ra thi thể ngã thành thịt nát, dần dần che kín màu đỏ tươi, hai hàng huyết lệ uốn lượn chảy xuống.

Khi quỷ hồn Nguyễn Tiêu đuổi tới nhà xác, nhìn đến chính là nữ quỷ hung lệ càng ngày càng cuồng bạo.

Cô đang không ngừng mà rơi lệ, huyết lệ từ cằm chảy xuống mặt đất hội tụ thành một vũng nhỏ, huyết lệ tỏa ra oán khí nồng đậm đến gần như ngưng tụ thành thực chất, mang đến một cảm giác điềm xấu kh*ng b* vô cùng.

Nguyễn Tiêu lập tức tế ra Ấn Thành Hoàng, trừ tín ngưỡng nhắm ngay nữ quỷ rồi ấn lên.

Một luồng thần quan mù sương thoáng chốc ùa ra, bao bọc lấy nữ quỷ, trói buộc chặt chẽ lại oán khí như xúc tua kia.

Đàm Tố chậm rãi ngẩng đầu, mơ hồ có một tia thanh tỉnh, cố hết sức mà nhìn về phía người trẻ tuổi trước mắt.

Người này cho cô cảm giác cực kỳ nguy hiểm, lại có một gương mặt quen thuộc……

Tiếng nói Đàm Tố khàn khàn: "Tiểu…… Nguyễn?"

Người trẻ tuổi trấn an mà cười cười với cô: "chị Đàm." cậu thật ôn hòa mà nhìn cô, "Em nghe nói chuyện của chị rồi, nhưng em không tin.

Cho nên em muốn hỏi một câu, chị —— thật sự là tự sát mà chết sao?"

Nhà xác nổi âm phong từng trận, quỷ khí dày đặc.

Đàm Tố quỷ tương dữ tợn ôm đầu, tóc dài vung loạn, trong ánh mắt ánh đỏ nồng đậm.

"Tự sát? Sao tôi có thể tự sát! Là bọn họ, là bọn họ hại chết tôi! A ——"

Nguyễn Tiêu nhìn Đàm Tố như vậy, nhớ tới trí thức thong dong khi cô còn tồn tại, trong lòng khó tránh khỏi có một ít chua xót.

Phát tiết đi, phát tiết đi, Ấn Thành Hoàng còn có thể khống chế được chị, cậu chờ chị bình tĩnh lại.

Tru lên một tiếng lại sắc nhọn hơn một tiếng, mãnh liệt chấn động k*ch th*ch thần quang trên người cô, thần quang càng thu càng chặt, gắt gao mà thít chặt quỷ thể của Đàm Tố, bị phỏng kịch liệt khiến cô nổi điên, cũng khiến cô dần dần khôi phục lại thanh minh.

Đàm Tố chuyển hướng sang Nguyễn Tiêu, chỗ sâu tròng mắt đỏ máu vẫn cứ tràn ngập oán hận cuồng loạn.

"Chị là bị hại chết." Cô nói, "Chị không có người thân, ngẫu nhiên mấy đứa Tiểu Ngô sẽ đến xem chị, nhưng cũng phải thay chị trông coi việc làm ăn trong tiệm, không thể vẫn luôn bên cạnh chị.

Cho nên lúc Phương Tài Đức tới, không ai có thể giúp chị ngăn hắn lại."

Nguyễn Tiêu bỗng nhiên hiểu rõ, Phương Tài Đức kia hẳn là chính là gã tra nam mà chị Đàm gặp phải.

Giọng nói Đàm Tố sâu kín: "Hắn nói xin lỗi chị, thật xin lỗi con của cả hai, nói muốn ly hôn với vợ cưới chuyện, còn nói phải dùng cả đời bồi thường chị —— hắn tưởng chị ngu à, chị sẽ nhặt đàn ông trong thùng rác ư? Chị đương nhiên cự tuyệt hắn.

Hắn còn tưởng dụ dỗ chị, nhưng vợ hắn từ ngoài cửa đi vào, nói "ông nói nhảm với nó cái gì, còn luyến tiếc nó sao, mau theo kế hoạch làm đi".

Sau đó vợ hắn đến đè chị lại, rót cho chị uống nước gì đó, chị cảm thấy rất buồn ngủ, trở nên mơ mơ màng màng, rồi cái gì cũng không biết."

Nguyễn Tiêu cau mày.

Rót nước không biết tên, khi kiểm nghiệm pháp y lại không điều tra ra, cái này làm cho cậu nhớ tới một thứ — nước bùa.

"Lúc tỉnh lại lần nữa, chị đã nhảy từ trên sân thượng xuống, chị rơi rất nhanh, chị muốn cầu cứu nhưng chị không biết tại sao nữa, gió quá lớn, cứ ùa vào miệng chị làm chị nói không nên lời nào!" Tốc độ nói của cô càng lúc càng nhanh, "Chị ngã xuống mặt đất, đau! Đau đến kịch liệt! Chị đã chết.

Trước khi chết chị đột nhiên hiểu ra, là đôi vợ chồng chó kia khiến chị chết, kế hoạch của chúng chính là khiến chị chết! Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì hai người kia cặn bã như vậy còn sống, chị lại phải chết? Chị không cam lòng! Bọn chúng mới đáng chết! Bọn chúng đáng chết!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!