Chương 13: (Vô Đề)

Liên tiếp vài ngày, Nguyễn Tiêu làm việc liên tục ban ngày đi học buổi tối tuần phố, mệt đến thi thể cũng muốn mọc lông, càng hố chính là mỗi ngày cùng bạn cùng phòng ăn cơm, không mùi vị chưa nói còn phải dựa vào ngoại lực tiêu hóa.

Cho dù có nhà giàu Tông gia cung cấp tín ngưỡng, nhưng cậu mỗi đêm tiêu hao cũng nhiều à nha.

Hơn nữa nhà giàu tin cậu như vậy, cậu cũng đến thường thường đóng cho người ta cái dấu ấn che chở một chút đúng không? Lại là một khoản chi ra.

Nguyễn Tiêu nghĩ, tiếp tục như vậy không được, nên tiết kiệm vẫn phải tiết kiệm.

Còn có công đức nữa, 10 giờ dùng hết một nửa, nếu lại không làm thêm một khoản, cậu phải trừ tín ngưỡng đến duy trì ngoài mặt —— nhưng là trừ tín ngưỡng nào có dùng được tự nhiên như công đức?

Cậu lại âm thầm tính tính, còn có vài sự kiện tích cóp lại chưa làm xong, chẳng hạn như giúp tiểu quỷ tìm mẹ, cứu vớt thiện nhân đang trong nguy hiểm, phòng bị bạn cùng phòng

- tam ca bị quỷ bám vào người…… Nếu là đều có thể thuận lợi hoàn thành, ít nhiều có thể được một chút công đức để duy trì hoạt động ngày thường của cậu.

Chỉ là tiểu quỷ tìm mẹ chỉ có thể dựa vào vận khí, thiện nhân còn sờ không được bóng người, con quỷ bám vào người kia cũng vẫn luôn không có tới…… Xu cà na quá nha.

Vạn phần rơi vào đường cùng, Nguyễn Tiêu đành phải làm ra một quyết định.

·

"Gì? Học phí của mày không đủ, ngoại ngày nghỉ ra, giữa trưa buổi tối cũng đều phải ra ngoài làm công?" Bác Dương sáng sớm lớn giọng hỏi.

Âm thanh quá chấn động, Thôi Nghĩa Xương cùng Nhan Duệ động tác nhất trí nhìn qua.

Nguyễn Tiêu thẹn thùng mà nói: "Học phí sang năm tao phải chuẩn bị trước."

Mặt đẹp trai của Bác Dương nhăn thành một nùi: "Học phí mày không đủ tao có thể cho mày mượn, không cần phải siêng dữ vậy đi."

Nhan Duệ và Thôi Nghĩa Xương cũng đều không tán đồng:

"Làm mấy phân công công việc quá mệt mỏi, rất ảnh hưởng sinh hoạt học tập của mày, nếu mày thiếu tiền, tao cũng có thể giúp được."

"Đúng đúng, mọi người đều là anh em tốt, loại chuyện này mày đừng quá khách khí."

Nguyễn Tiêu có điểm cảm động, nhưng vẫn là lắc lắc đầu, nói: "Có câu nói kêu cứu gấp không cứu nghèo, nếu tao gặp phải chuyện gì gấp gáp, chắc chắn sẽ không khách khí với bọn mày, nhưng hiện tại là đại học sinh hoạt phí mỗi năm tao đều phải đóng, chẳng lẽ mỗi lần to đều tìm bọn mày duỗi tay xin? Tao biết mấy anh em rất nghĩa khí, nhưng nếu tao thật sự làm như vậy, tao còn là đàn ông con trai nữa sao?"

Nghe cậu nói như vậy, ba bạn cùng phòng cũng không có biện pháp.

Tuy rằng nhà bọn họ không một ai nghèo, ra nhiều chú tiền giúp lão tứ cũng không khó xử, nhưng lão tứ ngoan cố như vậy, lại nói chính mình muốn gồng gánh lấy trách nhiệm, nếu bọn họ còn kiên trì đưa tiền thì chính là cố ý dẫm lên tự tôn của người ta.

Anh em cũng không phải làm như vậy.

Bác Dương là nghẹn khuất nhất.

Toàn bộ ký túc xá nhà cậu ta có tiền nhất, chỉ tiền tiêu vặt mỗi tháng tôi đều đủ giúp lão tứ rồi, kết quả là muốn giúp còn không thể giúp, thật là……

Nghẹn trong chốc lát, Bác Dương nhíu lông mày còn muốn nói cái gì đó, Nhan Duệ duỗi ra cánh tay siết chặt cổ cậu ta, lôi cậu ta sang bên cạnh.

"Ngươi cái gì đều đừng nói."

Bác Dương khó chịu: "Cơ thể Lão tứ chịu không nổi."

Nhan Duệ thở dài: "Mày tưởng tao và lão đại không biết? Nhưng tao nói cách khác nè, nếu mày mỗi ngày ăn miếng cơm uống miếng nước đều tìm bọn đòi tiền, không cần thì không đến ăn không đến uống, mày có làm hay không?"

Bác Dương không chút do dự nói: "Làm chứ, sao không làm? Bòn rút tụi mày không thương lượng luôn."

Khóe miệng Nhan Duệ giật lên, một cái tát chụp vào lưng cậu: "Đừng có mà ra dzẻ với tao, tao nói chính là ý này hả?"

Bác Dương bĩu môi: "Tao biết mày có ý tứ gì, tao chỉ là cảm thấy, lão tứ nó không nên khổ như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!