Sắc mặt Nguyễn Tiêu trầm xuống: "Cô có ý gì?"
Nữ quỷ cuộn tròn thành một đoàn: "Tôi… tôi sùng bái học trưởng Nhan, trước kia anh ấy từng giúp tôi, tôi nghe nói có một con quỷ muốn tới hù dọa anh ấy, chờ học trưởng bị dọa đến hồn phách không xong thì… con quỷ kia muốn nhập vào học trưởng……"
Nguyễn Tiêu đầu tiên là giận dữ, sau đó hồ nghi mà nhìn chằm chằm nữ quỷ, vọng khí* cho cô—— không có tội nghiệt —— vẻ mặt của cậu mới hòa hoãn xuống: "Cô biết chuyện này từ đâu?"
(*trước mình ghi xem khí, nhưng từ này dùng nhiều chuyên ngành linh dị này nguyên luôn nha (ʘᴗʘ)
Nữ quỷ run rẩy giọng nói: "Sau khi tôi chết vẫn luôn trộm đi theo học trưởng Nhan……" Cô thấy Nguyễn Tiêu không lộ ra vẻ mặt tức giận mới thật cẩn thận mà tiếp tục nói, "Có một lần, tôi trộm thấy có lệ quỷ lại đây, sợ bị ăn luôn, đành lặng lẽ nấp đi, kết quả nghe thấy hắn nói cái gì học trưởng Nhan có mệnh cách rất hợp với hắn, chờ dọa mất hồn học trưởng Nhan xong thì hắn có thể bám vào người anh ấy rồi đi báo thù.
Học trưởng Nhan là người tốt, tôi không biết con quỷ kia khi nào mới lại đây, đành phải mỗi ngày đều canh giữ ngoài cửa sổ……"
Nguyễn Tiêu một bên nghe nữ quỷ nói, một bên cẩn thận quan sát cô.
Nữ quỷ hẳn là không chết bao lâu, không có oán khí, không phải lệ quỷ, quỷ khí trên người còn yếu hơn cả Miêu Tiểu Hằng, cô có thể giữ thần trí tỉnh táo đến bây giờ, là bởi vì chấp niệm? Cô quan tâm tam ca như vậy, chẳng lẽ chấp niệm là tam ca? Nhưng quan sát mặt ngoài cũng không thể thuyết minh cái gì, còn phải hỏi kĩ càng cô nàng một chút mới được.
Chờ nữ quỷ lắp bắp nói xong, Nguyễn Tiêu cố ý làm ra bộ dáng thực nghiêm khắc, hỏi: "Cô chết đã bao lâu, chết như thế nào?"
Nữ quỷ thật khẩn trương, khẩn trương thì càng nói lắp.
"Nửa… nửa năm.
Tai nạn xe cộ."
Nguyễn Tiêu: "Lộ quỷ tương* của cô ra đi."
Nữ quỷ run run lộ ra dáng vẻ của mình lúc chết, xác thật là tai nạn xe cộ.
"Đàn em cùng trường ư?"
"Không phải, trường… trường trung học phụ thuộc."
"Tên gọi là gì?"
"Mạnh Vũ."
Nguyễn Tiêu nhớ lại trước kia, cậu chưa từng nghe qua tên này từ miệng tam ca.
"Thân với tam ca không?"
"Tôi… tôi biết học trưởng, học trưởng không biết tôi."
"Yêu thầm?"
"…… Thật xin lỗi."
"Cô canh giữ ở đây bao lâu rồi?"
"Ba ngày."
Mạnh Vũ cũng không nghĩ tới bạn cùng phòng của học trưởng mình yêu thầm sẽ đột nhiên biến thành Thành Hoàng gia, trước kia lúc cô lại đây thăm học trưởng, bạn cùng phòng của học trưởng rõ ràng đều là người thường, chỉ có lúc này, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị bắt.
Nhưng nghĩ lại ngẫm lại, cô lại cảm thấy như vậy cũng rất tốt, vốn dĩ cô là ôm quyết tâm sẽ hồn phi phách tán đến bảo vệ học trưởng, nhưng chính cô cũng biết, dù cô dùng bất cứ giá nào cũng cũng chỉ có thể hơi chắn được một chút mà thôi.
Hiện tại thì khác rồi…… Có Thành Hoàng gia ở đây, học trưởng hẳn là sẽ an toàn nhỉ?
Biểu cảm như trút được gánh nặng này quá rõ ràng, hiển nhiên Mạnh Vũ không am hiểu che giấu tâm tư, Nguyễn Tiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra ý tưởng của cô.
Nhưng cũng bởi vì như vậy, quan cảm của cậu đối với Mạnh Vũ tốt hơn rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!