Mấy ngày nay về quê, tất cả thời gian của cậu đều dành cho việc lăn lộn với chức nghiệp mới, bỏ lại không ít bài vở, phải nhân lúc mười mấy giờ trên đường về bổ sung lại mới được.
Bằng không trở về trường, việc học tập sau đó cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Đang ôn tập, từng đợt mùi thơm mì gói truyền tới, làm ngón tay Nguyễn Tiêu lật sách cầm lòng không đậu mà dừng lại.
Nếu là trước kia, cậu chắc chắn cũng lấy ra một ly mì nấu liền…… Đáng tiếc hiện tại chỉ có thể nuốt nước miếng.
Nguyễn Tiêu vội vàng tập trung lực chú ý vào sách chuyên ngành, ý đồ lấy chuyện này để cách trở hết thảy dụ dỗ từ thế giới bên ngoài.
Nhưng mà toàn bộ giường đệm đột nhiên mãnh liệt lắc lư một chút.
Nguyễn Tiêu hoảng sợ, vội vàng duỗi tay giữ lại túi lớn bên cạnh —— mười cái bình nhỏ kia đều có ấy ấy bên trong đó, không cẩn thận đụng vào nát thì làm sao bây giờ? Mà ở nơi những người khác nhìn không thấy, hai cái đầu từ trong túi chui ra.
Một là bé tiểu quỷ Miêu Tiểu Hằng: "Ca ca, động đất ạ?"
Một là quỷ chết đuối Lý Tam Nương cuối cùng vẫn quyết định theo sát bước chân thần linh: "Thành Hoàng gia?"
Miêu Tiểu Hằng nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi, là Thành Hoàng gia không phải ca ca ạ."
Nguyễn Tiêu còn chưa nói lời nào, tiếng khóc chói tai nổ vang, người đầy toa tàu đều bị kinh động.
Giường nằm lay động càng lợi hại hơn, một thiếu phụ ôm đứa trẻ vào trong lồng ngực liên tiếp dỗ dành, người đàn ông nằm giường trên nhanh chóng nhảy xuống, gấp gáp hoang mang rối loạn mà nói: "Hiểu Hồng, sao tự nhiên con nó khóc vậy?"
Thiếu phụ cũng mặt đầy nôn nóng: "Em cũng không biết, Đại Quân, anh tới dỗ nó xem."
Đôi vợ chồng trẻ này đều mới hơn hai mươi tuổi, kinh nghiệm chăm sóc con cái không quá nhiều, vừa rồi giường nằm kịch liệt đong đưa cũng là vì Đại Quân muốn nhanh chóng trải giường cho vợ con, lúc leo lên tầng trên không cẩn thận đụng phải một chút, mới khiến cho phản ứng dây chuyền.
Đứa bé rất nhỏ, trông nhìn còn chưa đến một tuổi, hiện tại mặc kệ bị ba mẹ dỗ như thế nào đều khóc mãi không yên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng bừng, hình như là bị cái gì đó dọa tới rồi.
Nguyễn Tiêu lập tức minh bạch, đây là đôi mắt trẻ con sạch sẽ, trông thấy quỷ.
Cậu thấy hai quỷ còn đang thăm dò, nhanh chóng vung tay lần lượt ẩn hình từng quỷ, dùng những âm thanh người khác gần như nghe không thấy nhanh chóng nói: "Về hết đi, không liên quan gì đến hai người.
Còn nữa, Tiểu Hằng em gọi ca ca là được, Tam Nương ngày thường cũng đổi một cái xưng hô đi."
Miêu Tiểu Hằng và Lý Tam Nương cũng biết là chính mình dọa đến bé con nhà người ta, đều thành thành thật thật mà chui lại vào bình.
Sau khi hai quỷ về bình, hai vợ chồng son lại dỗ con trong chốc lát, đứa bé rốt cuộc không khóc nữa, hai người bọn họ mới nhẹ nhàng thở ra.
Nguyễn Tiêu rất ngượng ngùng, bèn đứng lên nói: "Anh chị, em giúp hai người đem hành lý cất lên nha?"
Đại Quân nghe thấy Nguyễn Tiêu nói chuyện, thấy cậu là một học sinh mi thanh mục tú, yên tâm, cười nói: "Vậy cảm ơn cậu em nghen."
Nguyễn Tiêu lắc đầu: "Đừng khách khí."
Hiểu Hồng ôm con dỗ dành, Đại Quân cọ cọ leo lên trên đi trải giường chiếu, sau khi trải chăn xong ann duỗi cánh tay xuống dưới.
"Cậu em ơi, phiền toái giúp một phen."
Nguyễn Tiêu xách vali trên mặt đất lên, nhấc đẩy lên trên một cái.
Đại Quân dùng sức bắt lấy, giơ lên nhét vào ngăn tủ bên cạnh, lại giơ tay xuống tiếp.
Nguyễn Tiêu lại đưa tiếp một cái lên.
Cứ như vậy vài lần, tất cả hành lý đều đặt xong, Đại Quân lau mồ hôi, cười ha hả nói: "Cậu em vất vả."
Nguyễn Tiêu xua xua tay: "Không có việc gì, để chị và bé nhanh chóng nghỉ ngơi đi ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!