Chương 84: (Vô Đề)

Ánh trăng sáng như bạc, làn gió nhẹ khẽ lướt qua góc viện, những đóa hoa Xuân Hinh lay động trong gió.

Vân Niệm nhẹ nhàng lau nước mắt cho hắn, nhìn hắn nghẹn ngào rơi lệ, trong lòng vừa chua xót lại vừa muốn bật cười.

"Chàng khóc gì chứ, ta đã trở về rồi mà."

Hắn siết chặt vòng tay, ôm lấy eo nàng, cằm tựa nhẹ trên bờ vai mềm mại, hít sâu hương thơm quen thuộc nơi nàng—mùi hương từng khắc ghi trong mộng suốt mười năm, mười năm dài đằng đẵng mà hắn đã ngóng trông, khắc khoải.

"Nàng thật sự... đã trở về rồi sao?"

Vân Niệm cũng ôm chặt lấy hắn, ghé sát bên tai hắn, khẽ khàng đáp từng tiếng: "Ta đã trở về rồi."

"Ta trở về rồi, trở lại bên cạnh Tạ Khanh Lễ, trở về ngôi nhà của chúng ta."

"Ta sẽ không rời đi nữa. Ta sẽ luôn ở bên cạnh chàng, Chúng ta... vĩnh viễn chẳng rời xa."

Những năm qua, nàng luôn nhớ thương hắn.

"Ta rất nhớ nàng, sư tỷ..."

"Ta cũng nhớ chàng." Nàng khẽ hôn lên má hắn, rồi rút khỏi vòng tay ôm, cúi xuống hôn lên giọt lệ trên gương mặt kia, "Ta rất nhớ chàng... rất nhớ..."

Vân Niệm đưa tay nâng gương mặt Tạ Khanh Lễ lên nhìn ngắm. trong ký ức năm xưa, thiếu niên lang vóc dáng vẫn còn thanh mảnh, nay đã cao lớn đến mức nàng phải kiễng chân cũng khó mà chạm tới. Nhưng hắn nguyện cúi mình vì nàng.

Hắn cúi xuống, để nàng có thể chạm tới khuôn mặt ấy. Đầu ngón tay nàng khẽ lướt qua từng đường nét của hắn, từ chân mày lần xuống.

"Chàng gầy đi rồi, sư đệ..."

Vẫn tuấn tú như xưa, nhưng lại gầy hơn nhiều so với Tạ Khanh Lễ năm nào do nàng từng tận tâm chăm chút.

Năm đó nàng cẩn thận nuôi dưỡng một thiếu niên lang, giờ đây hắn đã trưởng thành thành một thanh niên chững chạc, trầm ổn. Khuôn mặt càng thêm sắc sảo, khí chất cũng dứt khoát hơn xưa, nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng vẫn luôn dịu dàng và thuần hậu như trước kia.

"Sư tỷ cũng gầy đi rất nhiều."

Đôi tay ấm áp của hắn khẽ chạm vào má nàng, dễ dàng cảm nhận được từng đường nét rõ ràng.

Trước kia , Vân Niệm thích ăn thích chơi, khuôn mặt luôn đầy đặn trắng nõn, khiến người ta vừa nhìn đã thấy yêu. Nay, gương mặt ấy chẳng còn chút thịt, gầy đi quá nhiều, thoáng nhìn là đã rõ.

Vân Niệm nắm lấy tay hắn, áp má mình vào lòng bàn tay hắn, mỉm cười: "Mười năm nay ta vất vả làm việc mà."

Thật ra không chỉ là mười năm. Nàng đã đi qua rất nhiều thế giới, ở lại trong từng thế giới suốt nhiều năm. Họ đã chia xa quá lâu, nàng chỉ có thể nhờ Cố Lẫm thỉnh thoảng dùng chức quyền giúp mình truyền tin từ thế giới «Toái Kinh».

Nàng đã từng nhìn thấy hắn dùng sức mạnh thế giới để chống lại thiên phạt.

Nàng đã từng thấy hắn một mình trở về tiểu viện, mang đầy thương tích, quỳ giữa sân khóc nức nở, tuyệt vọng gọi tên nàng.

Nàng đã từng thấy hắn kết đan lại, chăm chỉ tu luyện, chỉ để có thể sống thật lâu, chờ ngày nàng quay trở về.

Mỗi bữa cơm, hắn đều dọn lên một bàn lớn đầy món ngon, dẫu bên người không còn ai, dẫu rằng cuối cùng cả bàn cơm ấy chỉ có mình hắn ăn hết.

Mỗi đêm khuya, hắn vẫn khẽ nói một câu "Ngủ ngon" với khoảng không bên cạnh, cho dù chưa từng nhận được hồi âm.

Mỗi đêm giao thừa, hắn đều tự mình trải qua, đơn độc ngồi trên nóc nhà, lặng lẽ nhìn về nơi xa có pháo hoa, pháo trúc rực sáng.

"Chàng có mệt không?"

Nàng khẽ hỏi hắn.

Những năm tháng ấy... chàng có mệt không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!