Chương 80: (Vô Đề)

Lần nữa tỉnh lại, thứ đến trước cả thị giác chính là cơn đau dữ dội—vết bầm tím nơi cổ đau đến mức ngay cả hít thở cũng giống như bị tra tấn.

Vân Niệm khẽ ho khan, hệ thống vang lên trong đầu nàng.

[Ngươi thế nào rồi?]

Nàng khẽ lắc đầu, giọng khàn đặc: "Chưa chết."

"Chậc, ta còn tưởng ngươi sống vui vẻ lắm chứ."

Giọng điệu trêu chọc truyền đến từ phía đối diện.

Vân Niệm khó nhọc quay đầu nhìn sang.

Cố Lẫm đang ngồi đối diện nàng, giữa hai người là một đống lửa trại.

Nơi này có vẻ như là một hang động, xung quanh tối đen không ánh sáng, nguồn sáng duy nhất chỉ là ngọn lửa trước mắt.

Mấy ngày không gặp, lần nữa đối diện lại có chút xa lạ.

Cố Lẫm cười nhạt: "Không ngờ mới có vài ngày, gặp lại mà ngươi đã thành thê tử của người ta rồi."

Vân Niệm ngồi dậy nhưng không đáp, đôi mắt đen nhìn hắn, cũng không lên tiếng.

Cố Lẫm lười biếng đưa qua một củ khoai lang: "Ăn không?"

Vân Niệm chỉ chỉ vào cổ mình.

Cố Lẫm: "À, vậy thật đáng tiếc, chỉ có mình ta ăn thôi."

Khóe môi Vân Niệm hơi giật giật.

Nàng không có thời gian nói nhảm với hắn, đã gặp nhau rồi thì nên bàn chuyện chính.

Dù cổ họng đau đến mức không chịu nổi, nàng vẫn khàn giọng nói: "Ta không liên lạc được với Cục nữa."

Cố Lẫm gật đầu: "Ta biết, Cục đã báo lại với ta."

Hắn đặt củ khoai trong tay xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc: "Vân Niệm, thu dọn đồ đạc, đi với ta."

Ngón tay Vân Niệm hơi co lại.

Cố Lẫm tiếp tục: "Không gian Thiên Lộ sẽ mở vào ngày mai, Cục đã liên kết với hệ thống của ngươi, hẹn giờ Tý ngày mai rời khỏi đây cùng ta, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi."

Nàng mở miệng, cố gắng lấy lại giọng: "Vì sao?"

"Tại sao đột nhiên lại phải đi? Ta chỉ còn một bước nữa là có thể giúp hắn tái tạo Đạo tâm, Khung Linh Kiếm Cốt sẽ không giết hắn nữa, thế giới này có thể được cứu."

Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột. Rõ ràng không lâu trước đó nàng còn ở bên Tạ Khanh Lễ, vậy mà hôm nay lại thành ra như thế này?

Nàng gần như cầu xin mà nhìn về phía Cố Lẫm. Trên cổ nàng hằn rõ vết bóp ghê rợn, mái tóc đen rối bời, dáng vẻ chật vật khiến cả Cố Lẫm cũng không khỏi cay xè sống mũi.

Cố Lẫm lắc đầu: "Thế giới này không cứu nổi nữa rồi. Trong xương sống của Ôn Quan Trần có thứ chỉ mang ý chí giết chóc, nó với Khung Linh Kiếm Cốt chủ sinh vốn không đội trời chung. Hiện tại, Khung Linh Kiếm Cốt đã suy yếu, rất khó chống lại. Thế giới này đã bắt đầu sụp đổ rồi."

Hắn lấy ra một chiếc máy chiếu.

Ánh sáng hiện lên trong màn đêm, cảnh tượng nhân gian luyện ngục lập tức bày ra trước mắt.

Khắp nơi đều là nghiệp hỏa, người dân tứ tán bỏ chạy, kẻ bị giẫm đạp đến chết không đếm xuể. Các tu sĩ lơ lửng trên không trung cố gắng dập lửa, nhưng ngọn lửa kia lại quỷ dị vô cùng, càng dập càng cháy mạnh hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!