Chương 42: (Vô Đề)

Tạ Khanh Lễ không biết tại sao sự việc lại thành ra thế này.

Khoảnh khắc đó, ngay cả bước đi cũng không vững, hắn chạy vội hai bước rồi nhào tới ôm chầm lấy nàng. Nàng gục vào lòng hắn.

Nàng nắm chặt cổ áo hắn, ngón tay gầy guộc siết đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, hơi thở rối loạn gấp gáp.

"Sư tỷ, sư tỷ..."

Đầu óc Tạ Khanh Lễ như bị va đập mạnh, cổ họng tắc nghẹn, đau đớn đến khó chịu.

Chỉ có thể nghe thấy tiếng rên khe khẽ của nàng.

Tâm ma bị đè nén từ lâu trong lòng hắn lại trỗi dậy, muốn lần nữa nhấn chìm hắn, hàn khí băng phong kinh mạch và thần trí, ngay cả dũng khí nhìn nàng hắn cũng không có.

"Sư đệ..."

Ý thức của hắn bỗng bừng tỉnh.

Hắn run rẩy vòng tay ôm nàng: "Ta ở đây, sư tỷ, ta ở đây."

Trên chiếc cổ trắng mịn của thiếu nữ có thứ gì đó đang cuộn trào. Nó ẩn mình dưới da, dọc theo kinh mạch mà bò lan, những đường nét nổi gồ lên, vặn vẹo rõ rệt.

Nàng đau đớn, gương mặt tái nhợt, trán đẫm mồ hôi, cả người ướt sũng như vừa được vớt lên từ nước.

Tạ Khanh Lễ không để tâm, lập tức rót linh lực vào cơ thể nàng, mạnh mẽ ép chặt thứ quái dị ẩn dưới da, muốn một hơi nghiền nát nó.

Nhưng khi linh lực của hắn chạm đến nó, nàng càng nắm chặt áo hắn hơn, giãy giụa muốn ngồi dậy khỏi lòng hắn.

"Đau... đau..."

Nàng đau đến mức nước mắt không ngừng lăn dài từ khóe mắt, gương mặt thanh tú ướt đẫm mồ hôi.

Thứ ẩn dưới làn da nàng vùng vẫy dữ dội hơn, trồi lên thành từng mảng lớn, quằn quại muốn xé rách da thịt, ép da nàng mỏng như cánh ve, dường như ngay giây tiếp theo sẽ phá toạc, khiến máu thịt nàng văng tung tóe.

Tạ Khanh Lễ ở rất gần nàng, gần đến mức có thể cảm nhận rõ sinh khí của nàng đang dần dần cạn kiệt.

Hắn đột nhiên rút tay về, không dám chạm vào nàng nữa.

Khoảnh khắc linh lực rút đi, nàng vô lực ngã vào khuỷu tay hắn, há miệng th* d*c.

"Sư tỷ, sư tỷ..."

Đôi mắt Tạ Khanh Lễ cay xè, cổ họng nghẹn cứng, giọng nói khàn đặc, mơ hồ.

Vân Niệm cố gắng giữ mình tỉnh táo.

Nàng nghe thấy hắn gọi nàng, cũng biết mình đã xảy ra chuyện.

Hệ thống trong đầu nàng liên tục kêu gọi nàng tỉnh táo, trong khi Tạ Khanh Lễ chỉ biết ôm chặt nàng, bối rối vô cùng.

Nàng rõ ràng biết hết thảy mọi chuyện đang diễn ra xung quanh, nhưng thân thể lại tựa hồ không thể khống chế.

Nàng muốn đáp lời hắn và hệ thống, nhưng vừa hé miệng, chỉ thốt ra được một câu:

"Đau..."

Đau đến mức khó lòng chịu đựng, đau đến mức nàng cảm thấy bản thân như bị xé rách làm đôi.

Thần hồn dường như đang bị thứ gì đó gặm nhấm, nàng liều mạng điều động linh lực toàn thân để chống lại thứ quái dị kia, nhưng càng phản kháng lại càng đau, càng đau lại càng muốn chống cự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!