Chương 37: (Vô Đề)

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, lan rộng rồi chảy dọc theo làn da.

Đây là lần đầu tiên Vân Niệm cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Tạ Khanh Lễ.

Ấm áp.

Nước mắt của hắn cũng nóng bỏng.

Chỉ có một giọt nước mắt rơi xuống, thiếu niên khẽ khàng khép hờ hàng mi dài, đôi mắt đỏ hoe, cố gắng gượng đứng dậy muốn ôm lấy nàng.

Hắn gần như dùng giọng điệu cầu xin.

Cầu xin nàng cứu hắn.

Tạ Khanh Lễ là người thế nào?

Ngay cả khi còn là một đứa trẻ, dù bị người ta giẫm nát xương ngón tay, bị cắt rạch da thịt, thậm chí xương chân lộ cả ra ngoài, cũng chưa từng cầu xin một lần.

Vậy mà hắn lại khóc?

Vậy mà hắn lại cầu xin nàng?

Trái tim Vân Niệm như bị siết chặt, nước mắt nóng hổi trên mu bàn tay tựa như dung nham, thiêu đốt khiến nàng toàn thân khó chịu.

Nàng ôm lấy hắn, dỗ dành, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn:

"Ta ở đây, ta luôn ở bên cạnh ngươi, ta sẽ luôn ở đây."

"Dù ngươi ở đâu, ta cũng sẽ tìm ngươi, dù ngươi gặp nguy hiểm gì, ta cũng sẽ cứu ngươi, đừng sợ, đừng sợ, sư đệ."

Nàng ôm chặt lấy hắn, mặc cho hơi lạnh bao trùm, mặc cho sương giá lan tràn khắp thân thể nàng.

Tạ Khanh Lễ chống tay ngồi dậy, kéo nàng vào lòng.

Hắn ôm chặt lấy lưng nàng, thân hình cao lớn hoàn toàn bao bọc lấy nàng, như muốn hòa nàng vào máu thịt của mình.

Vân Niệm không nhúc nhích, để mặc hắn siết chặt vòng tay, giam cầm nàng trong lòng.

Toái Kinh Kiếm vẫn lơ lửng trong không trung, tiếp tục trị thương cho Tạ Khanh Lễ.

Vân Niệm không biết vì sao một thanh kiếm lại có thể chữa thương, nhưng so với lúc nàng vừa bước vào thấy Tạ Khanh Lễ, tình trạng của hắn hiện tại đã khá hơn nhiều.

Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng thiếu niên từng chút một, lặng lẽ an ủi hắn.

Đây là một cái ôm không mang theo bất kỳ dục niệm nào.

Địa đạo yên tĩnh, không ai lên tiếng, chỉ còn lại hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau.

Vân Niệm ôm lấy Tạ Khanh Lễ thật lâu, hắn ngủ mất rồi.

Nàng cũng không đánh thức hắn.

Thời gian trôi qua rất lâu.

Lâu đến mức nàng cảm thấy bên ngoài trời sắp sáng, mà trước khi Lưu Hoa Yến bắt đầu, bọn họ rất có thể không kịp quay về, chỉ có thể để Giang Chiêu nghĩ cách trì hoãn.

Sương lạnh phủ trên chân mày và hàng mi dài của thiếu niên đã tan đi, hóa thành những giọt nước trong suốt.

Hắn nhắm mắt, dựa vào hõm cổ nàng, hơi thở đều đặn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!