Chương 34: (Vô Đề)

"Sư đệ, ngươi làm sao vậy?"

Giọng Vân Niệm rất nhỏ, rất khẽ.

Có lẽ do hắn quá cao, mỗi lần cúi đầu nhìn nàng đều tạo ra một loại áp lực vô hình, tựa như chỉ cần bị hắn chặn lại, nàng sẽ không thể trốn thoát, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

"Sư tỷ, có đau không?"

Thiếu niên nâng tay lên.

Đầu ngón tay thon dài, mát lạnh, mang theo vết chai mỏng, nhẹ nhàng chạm lên cằm nàng, lướt qua vết ửng đỏ, ch*m r** v**t v*, như thể chẳng nỡ rời xa.

Đầu óc Vân Niệm trống rỗng, chỉ trong khoảnh khắc do dự đó, đầu ngón tay hắn đã trượt lên... chạm vào môi nàng.

Linh lực mát lạnh theo đầu ngón tay hắn lan ra, thấm vào đôi môi đỏ, vết hằn trên cằm dần nhạt đi, nhưng tốc độ vô cùng chậm chạp.

Rõ ràng ngày thường chỉ cần vài nhịp thở là có thể xóa mờ vết đỏ, vậy mà hắn lại cố tình kéo dài, nhất quyết không chịu làm dứt khoát.

Vân Niệm cuối cùng cũng tỉnh táo lại, hoảng hốt quay đầu tránh đi: "Sư đệ, như vậy không thích hợp!"

Thiếu niên nắm lấy cằm nàng, dùng chút lực kéo mặt nàng quay về, thân hình hắn thuận thế cúi xuống, khoảng cách giữa hai người trong chớp mắt rút ngắn.

Bầu không khí vẩn đục thêm sắc thái mờ ám, vô thức lên men, dòng máu nóng trong cơ thể như muốn bùng nổ trong không gian chật hẹp giữa họ.

"Sư tỷ, chẳng có gì là không thích hợp cả."

Hắn từng bước ép sát, Vân Niệm từng bước lùi về phía sau.

"Ngươi là sư tỷ của ta, ta là sư đệ của ngươi, chúng ta là người thân mật nhất của nhau, ta giúp ngươi trị thương là điều hợp tình hợp lý, không cần phải xa lạ như vậy."

Bàn tay hắn từ cằm lần mò lên má, lòng bàn tay rộng lớn đủ để bao trọn khuôn mặt nàng, vết chai trên đầu ngón tay cọ nhẹ lên làn da mềm mại, khuôn mặt Vân Niệm ngày càng nóng bừng.

May mà nàng đã tắt hệ thống từ trước, nếu không bây giờ chắc chắn trong đầu chỉ toàn tiếng thét chói tai của nó.

Nàng run rẩy nói: "Sư đệ, rốt cuộc ngươi bị sao vậy?"

Thiếu niên đè nàng lên thân cây, ánh mắt dừng lại ở một điểm.

Cái tuổi này, xương cốt của hắn phát triển như cây non vươn cao hoang dại, vóc dáng ngày càng vượt trội, áp lực cơ thể trùm lấy nàng, khiến Vân Niệm hoàn toàn bị bao phủ trong vòng tay hắn.

"Sư tỷ."

"Tạ Khanh Lễ..."

"Ngươi đỏ mặt rồi."

Hắn khẽ véo má nàng.

Mềm mại, mịn màng, ấm áp, tinh tế.

Là sư tỷ của hắn.

Nàng đang ở trong lòng hắn, không thể phản kháng, chẳng thể vùng vẫy, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt đỏ bừng, tim đập loạn nhịp.

Ngoan ngoãn quá.

Ngoan đến mức làm lòng hắn mềm nhũn.

Vân Niệm trừng mắt: "Tạ Khanh Lễ, không được véo mặt ta!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!