Bờ môi hắn lạnh băng, bàn tay Vân Niệm ấm áp, có thể rõ ràng cảm nhận được làn môi mềm và hơi thở nóng hổi của hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, hàng mi dài rậm, trong đôi mắt đen như mực phản chiếu hình bóng nàng.
Hơi thở ám muội hòa vào không khí, dần dần lan tỏa, lên men, bủa vây xung quanh.
Vân Niệm như bị ma xui quỷ khiến, nâng tay định chạm vào mắt hắn.
Chưa kịp chạm đến hàng mi, thiếu niên chớp mắt một cái, Vân Niệm như bị đánh thức khỏi cơn sóng cảm xúc kỳ lạ.
Như bị một gậy đập thẳng vào đầu, nàng vội vã thu tay lại.
Bàn tay lạnh băng nắm lấy đầu ngón tay nàng, dẫn dắt nàng chạm vào hàng mi hắn.
Mi dài khẽ chớp quét qua đầu ngón tay, như một chiếc lông vũ lướt qua tim Vân Niệm.
Thiếu niên khẽ hỏi nàng: "Sư tỷ, tỷ thích mắt ta không?"
Hắn quỳ trước mặt nàng, ngẩng đầu lên, trong mắt chỉ có hình bóng nàng đầy kinh ngạc.
Giọng nói của hắn mang theo sự mê hoặc, kéo tay nàng lướt dọc theo đôi mắt, trượt xuống sống mũi cao thẳng, đến bờ môi mỏng.
Dừng lại trên môi.
Mềm mại, mát lạnh, đôi môi của thiếu niên, hơi thở ấm áp phả lên lòng bàn tay.
Vân Niệm nghe thấy hắn hỏi: "Sư tỷ, tỷ thích khuôn mặt này của ta sao?"
Nàng khó khăn nuốt xuống, đôi môi hắn hé mở rồi khép lại, hơi thở nóng rực phả vào đầu ngón tay nàng.
Não bộ của Vân Niệm lập tức ngừng hoạt động.
Sắc đẹp đúng là hại người mà!
Dĩ nhiên nàng thích khuôn mặt này của hắn, hắn là người đẹp nhất mà nàng từng thấy.
Trong những thế giới mà nàng từng đi qua, nàng cũng gặp không ít nhân vật chính.
Ngũ quan tinh xảo hơn Tạ Khanh Lễ thì không có được sự thuần khiết trong trẻo như hắn.
Khí chất xuất trần hơn hắn thì lại không đẹp bằng hắn.
Tóm lại, Tạ Khanh Lễ chính là người đẹp trai nhất, có khí chất thiếu niên nhất, và cũng là người sạch sẽ nhất mà nàng từng gặp.
Nhưng nàng thích khuôn mặt này của hắn, chỉ đơn thuần là sự thưởng thức cái đẹp mà thôi, nàng thích tất cả những thứ xinh đẹp.
Vân Niệm rụt tay lại, Tạ Khanh Lễ thuận theo lực đạo của nàng mà buông tay.
"Sư đệ." Gương mặt Vân Niệm có chút nóng ran, đối diện với ánh mắt hắn, nàng có phần khó mở miệng, quay đầu đi, không dám nhìn hắn: "Mặt sư đệ rất đẹp, ta rất thích, cũng có rất nhiều người thích."
Ánh mắt Tạ Khanh Lễ tối đi một chút.
Hắn tiến lên, ép sát từng bước: "Vậy sư tỷ thích khuôn mặt ta, hay thích ta?"
Giọng nói vốn trong trẻo nay lại có chút khàn khàn, mang theo ý dụ dỗ rõ rệt.
Vân Niệm giật mình đến mức ho khẽ vài tiếng.
Hắn bước lên vỗ nhẹ lưng nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!