Chương 28: (Vô Đề)

Hắn tuy gầy gò, nhưng cao hơn nàng hẳn một cái đầu. Nhìn từ phía sau, cứ như thể đang đem nàng khảm vào trong xương thịt, ngoại trừ vạt váy màu lục nhạt lộ ra bên tà áo trắng, chẳng thể nhìn ra trong lòng thiếu niên đang ôm lấy một người.

Bị ôm một cách bất ngờ, Vân Niệm theo bản năng muốn đẩy ra. Tay nàng vừa đặt lên vai hắn, thì đầu hắn đã vùi vào hõm cổ nàng, lông tóc mềm mại khẽ cọ vào da.

"Sư tỷ..."

Giọng nói mơ hồ, như tiếng cún con khe khẽ r*n r*.

Vân Niệm nghiêng đầu nhìn hắn: "Sao vậy?"

"Mệt rồi, muốn có người ôm ta một cái."

Người trong lòng hắn im lặng rất lâu, mãi sau mới có một tiếng đáp khẽ, như có như không.

"Được."

Nàng ôm lại hắn.

Tay Tạ Khanh Lễ run lên, tim đập mạnh như trống dồn, cảm xúc cuộn trào khó tả, như thể có ai đang siết chặt lấy tim hắn.

Nàng thu mình trong lòng hắn, bé nhỏ ngoan ngoãn đến lạ.

"Sư tỷ..."

Hắn càng ôm chặt hơn, siết chặt vòng tay.

Tham lam mà hấp thụ hơi thở của nàng.

Vân Niệm bắt đầu thấy khó thở, dù sao hắn cũng là nam nhân, sức nặng đè lên người nàng, ép nàng vào lưng ghế đến mức sống lưng đau nhói.

Tạ Khanh Lễ ôm quá chặt, khiến Vân Niệm không thở nổi.

Nàng đẩy hắn một chút: "Sư đệ, ta... thở không được."

Thiếu niên nới lỏng tay trong chốc lát, nhưng vẫn ôm lấy eo nàng.

Không khí trong lành tràn vào phổi.

Vân Niệm cũng không giãy giụa, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, như đang dỗ một tiểu thú con.

Hắn không ngẩng đầu, chỉ khẽ cọ mũi vào má nàng, hít vào hương đào hoa nhàn nhạt trên người nàng.

Trước đây, hắn cảm thấy mùi này thật nồng.

Giờ lại thấy, có lẽ đây là hương thơm dễ chịu nhất trên đời.

Hắn ôm rất lâu, lâu đến mức cổ Vân Niệm luôn ngửa ra sau, bắt đầu đau mỏi.

Nàng không nhịn được mà vỗ vỗ vai hắn: "Sư đệ, cổ ta mỏi quá."

Lực tay thiếu niên lại thả lỏng thêm một chút, rồi mới ngẩng đầu khỏi hõm cổ nàng.

Vân Niệm nắm bắt thời cơ, nhanh chóng thoát khỏi vòng tay hắn.

Người trong lòng đột ngột rời đi, thiếu niên theo phản xạ muốn giữ lấy nàng, nhưng khi thấy gương mặt ửng đỏ của nàng, cánh tay đưa ra lại đổi hướng.

"Sư tỷ, ta giúp tỷ lau mồ hôi."

Hắn nâng tay, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc bên thái dương nàng, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!