"Sư tỷ, là ta."
Bàn tay đặt lên eo nàng chỉ nhẹ nhàng ôm lấy, hắn tựa vào hõm cổ nàng, vải áo mềm mại, mang theo hương vị trong trẻo của thiếu niên.
Vân Niệm thu mình trong vòng tay hắn, có thể nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ và có quy luật.
"Sư đệ?"
"Ừm." Thiếu niên khẽ gọi: "Sư tỷ, ta tới rồi."
Vân Niệm vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn, sao hắn lại xuất hiện ở đây? Rõ ràng nàng đã để lại thư bảo hắn trở về Huyền Miểu Kiếm Tông.
Hắn ôm lấy nàng, cánh tay vòng quanh eo nàng, cằm trắng nõn tựa lên vai. Khoảng cách vóc dáng giữa hai người quá lớn, nếu nhìn từ phía sau hắn, hoàn toàn không thấy có nữ tử nào trong lòng hắn cả.
Vân Niệm cuối cùng cũng hoàn hồn.
Nàng hoảng hốt rút khỏi vòng tay hắn, nghĩ đến việc vừa rồi còn tùy tiện sờ loạn mặt hắn, mặt liền nóng bừng.
Nàng cười ngượng ngùng: "Xin lỗi, ta bây giờ không nhìn thấy gì, chỉ muốn xác nhận thân phận ngươi."
Đường nét quen thuộc, làn da ấm áp và đàn hồi, không phải kiểu lạnh lẽo mềm nhũn như khôi lỗi, đúng là Tạ Khanh Lễ không sai.
Tạ Khanh Lễ bật cười: "Không sao, mắt sư tỷ lát nữa sẽ hồi phục."
Hắn đỡ lấy khuỷu tay nàng, lòng bàn tay rộng lớn, vững vàng dìu nàng.
Vân Niệm theo hắn đi, hắn đặt nàng ngồi xuống một tảng đá.
Tạ Khanh Lễ ngồi xổm xuống, vừa vặn đối diện nàng.
Đôi mắt Vân Niệm là một màu xám sâu thẳm, bị linh lực bao phủ, tạo ra hiện tượng mù giả.
Nàng đang mặc một bộ hỷ phục, pháp thuật che mắt do Khôi Lỗi Sư lưu lại trên người nàng vẫn chưa tiêu tán, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ trong huyễn cảnh.
Bộ hỷ phục đỏ thẫm mặc trên người nàng không hề lòe loẹt, trán nàng được điểm vàng lá, trang dung rực rỡ xinh đẹp, môi đỏ răng trắng, chiếc cổ ngọc thon dài lộ ra từ hỷ phục lại lạnh trắng.
Do không nhìn thấy, ánh mắt nàng cứ chăm chú rơi trên người hắn. Ở độ cao này, hai người họ có thể đối diện nhau.
Hắn lần đầu tiên quan sát nàng kỹ như vậy.
Nàng rất đẹp, đặc biệt xinh đẹp, càng nhìn càng thanh lệ. Đôi mắt xám tro khiến nàng trông như một linh hồn tiên nữ trong rừng sâu, khi nàng hoang mang nhìn hắn, yết hầu hắn khô khốc, dòng máu đóng băng dường như sôi trào.
"Sư đệ, sao ngươi lại đến đây?"
Giọng nói của Vân Niệm kéo hắn trở lại hiện thực.
Tạ Khanh Lễ cụp mắt xuống, giúp nàng hong khô nước trên người, lười nhác nói: "Nhìn thấy thư sư tỷ để lại, rốt cuộc vẫn không yên tâm, nên theo sợi linh ti mà tới."
Vân Niệm cau mày: "Ngươi không truyền tin cho sư phụ sao?"
Tạ Khanh Lễ ngừng tay, im lặng một lát rồi đáp: "Quên mất."
Tay Vân Niệm đặt trên đầu gối vô thức siết chặt: "Khôi Lỗi Sư có tu vi gần nghìn năm, ít nhất cũng là Đại Thừa, chúng ta căn bản không phải đối thủ của hắn, sư huynh cũng bị bắt đi rồi, bây giờ còn mang theo một Thẩm—"
Không đúng, sao không nghe thấy tiếng của Thẩm Thạch?
Vân Niệm vỗ vỗ tay Tạ Khanh Lễ, "Sư đệ, Thẩm Thạch đâu?"
Tạ Khanh Lễ liếc nhìn người đang co rúc trong góc, thản nhiên nói: "Hắn sợ quá ngất đi rồi, không sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!