Chương 21: (Vô Đề)

Âm thanh máy móc trong đầu vẫn không ngừng cảnh báo.

Vân Niệm kêu hệ thống tắt cảnh báo, cuối cùng mới cảm thấy dễ thở hơn một chút, đầu óc vẫn ong ong.

Tạ Khanh Lễ đã gặp chuyện.

"Niệm Niệm!"

"Sư muội!"

Phù Đàm chân nhân và Giang Chiêu đều hoảng sợ.

Vân Niệm nắm lấy tay Phù Đàm chân nhân, lau đi mồ hôi trên trán, sắc mặt có chút tái nhợt nhưng vẫn đỡ hơn lúc trước.

"Ta không sao."

Nàng nhìn về phía quầng sáng không xa, nó vẫn đang từ từ thu hẹp lại, giờ chỉ còn đủ cho một người đi qua.

"Còn bao lâu nữa thì Cố Lăng Kiếm Khư đóng lại?"

Giang Chiêu đáp: "Chưa đến hai canh giờ."

Chưa đến hai canh giờ.

Nếu Tạ Khanh Lễ không ra được, hắn sẽ bị nhốt bên trong suốt ba trăm năm.

[Giờ phải làm sao? Ta đã tắt cảnh báo, nhưng cục diện vẫn không ngừng phát cảnh báo.]

Làm sao bây giờ?

Trong sách căn bản không miêu tả chi tiết những chuyện này, đến nước này, Vân Niệm cũng không chắc Tạ Khanh Lễ có thể ra ngoài hay không.

Làm sao bây giờ?

Đầu óc nàng hỗn loạn, muôn vàn suy nghĩ rối như tơ vò, khiến thần trí nàng trở nên mơ hồ.

Có thứ gì đó đang cọ vào vai nàng.

Vân Niệm nghiêng đầu nhìn sang, thấy một thanh trường kiếm trắng muốt đang nép vào bên cạnh, chuôi kiếm mắc vào ống tay áo nàng, thân kiếm khẽ lớn lên như muốn kéo nàng lên.

Nàng lẩm bẩm: "Ngươi biết cách tìm hắn sao?"

Thính Sương khẽ gật đầu.

Bùi Lăng nói, Thính Sương và Toái Kinh đều là kiếm do hắn rèn. Vân Niệm cũng từng nghe Phù Đàm nói qua, thượng phẩm bảo kiếm có thể sinh ra linh trí, có lẽ Thính Sương và Toái Kinh có thể giao tiếp với nhau.

Nàng vội vàng bò dậy, qua loa buộc lại búi tóc bị tán loạn.

Phù Đàm chân nhân và Giang Chiêu còn chưa kịp ngăn cản, Vân Niệm đã nhảy lên Thính Sương: "Đi!"

"Vân Niệm!"

"Sư muội!"

Xung quanh là ngọn lửa bùng cháy ngút trời.

Trận chiến đã kéo dài gần một ngày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!