Chương 14: (Vô Đề)

Vân Niệm trông thấy không gian trước mặt dần vặn vẹo, tan vỡ như những mảnh kính vỡ vụn, sụp đổ, tiêu tán, diệt vong. Duy chỉ có nàng vẫn tồn tại trong trạng thái tỉnh táo.

Cảnh tượng này quá mức quỷ dị. Những mảnh vỡ còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị một luồng linh lực vô hình gom lại.

Chúng gắn kết, liên kết, tái tổ hợp, cuối cùng dựng nên một thế giới hoàn toàn mới.

Cơn gió lạnh lẽo thổi tới, tiếng côn trùng rả rích mơ hồ vang lên, ánh trăng trong trẻo như sương bạc trải dài, vài vì sao cô độc lẻ loi.

Nàng đứng dậy, ngơ ngác quan sát xung quanh.

Ánh trăng như dải lụa, dưới chân nàng là lớp rêu xanh loang lổ, dường như vừa trải qua một trận mưa, hương cỏ cây ẩm ướt tràn ngập khoang mũi.

Những gốc cổ thụ xung quanh tươi tốt rậm rạp, cành cây xoắn xuýt vững chãi, dưới ánh trăng đổ xuống những mảng bóng tối dày đặc.

Hệ thống cất giọng lạnh nhạt: [Kiếm Cảnh đã bắt đầu, ký chủ, chúc may mắn.]

Vân Niệm cố gắng gượng cười: "Tốt nhất là ngươi chỉ đang giễu cợt ta thôi."

Nói trắng ra, Kiếm Cảnh chính là một thế giới ảo. Những gì Vân Niệm nghe thấy và nhìn thấy đều vừa chân thực vừa hư ảo. Trong thế giới nhỏ này, nàng cần phải lĩnh ngộ được Kiếm Tâm của chính mình.

Nếu ngộ được Kiếm Tâm, thanh kiếm này sẽ nhận nàng làm chủ.

Nếu không ngộ ra, Kiếm Cảnh sụp đổ, nàng cũng sẽ chết.

Những năm qua, Vân Niệm vốn lười biếng, cho rằng mình sẽ không sống lâu đến mức phải lĩnh ngộ Kiếm Tâm. Phù Đàm chân nhân cũng chưa từng dạy nàng cách tham ngộ.

Nàng hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu.

Chẳng lẽ là ngồi thiền, dẫn linh khí trời đất nhập thể?

Hệ thống lên tiếng: [Ngươi cứ đi loanh quanh xem sao, biết đâu có thể tìm được manh mối. Ở đây không sợ à?]

Nó không nói thì thôi, vừa nói xong, những giác quan vốn chậm chạp của Vân Niệm đột nhiên trở nên nhạy bén.

Một cơn gió ào qua, khiến những cành lá va vào nhau vang lên tiếng xào xạc, tựa như oan hồn đang gào thét.

Hệ thống: [......]

Vân Niệm: "......"

Nàng lập tức bước đi, bước chân gấp gáp, cứ như có dã thú hay hồng thủy đuổi theo sau.

Nàng xách váy lên, không biết đã đi bao lâu. Xung quanh trông giống như vùng núi sâu, đầy rẫy gai góc, mép váy bị cào rách không ít chỗ.

Nàng lại bị vấp ngã một lần nữa, khẽ hô lên một tiếng rồi vội vàng vịn vào thân cây bên cạnh để giữ thăng bằng.

Nàng cúi đầu nhìn xuống, một vài sợi dây leo đan xen chằng chịt quấn lấy mũi giày, chặn mất đường đi.

Vân Niệm đành chấp nhận số phận, cúi người xuống gỡ chúng ra. Không biết có phải do nàng quá hấp tấp hay không mà càng gỡ, chúng lại càng siết chặt hơn, cho đến khi những dây leo thắt thành một nút chết.

Nàng tức đến nỗi rút kiếm gỗ ra định chém đứt hết đám dây leo này, chẳng màng đến việc có thể gây tổn thương cho bản thân hay không.

Vân Niệm cầm kiếm bằng một tay, chuẩn bị bổ xuống thì mắt cá chân bỗng nhiên lạnh buốt.

Bàn tay đang vung kiếm của nàng chững lại, khựng giữa không trung.

Nàng có thể cảm nhận được thứ đó đang siết chặt, từ mắt cá chân bò dần lên trên.

Vừa ướt vừa lạnh, giống như một con rắn quấn quanh bắp chân nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!