Chương 9: (Vô Đề)

"Nhìn rõ chưa?" Ân Thù vắt chéo chân ngồi trên sofa, mặt không cảm xúc hỏi.

Vân Miên Miên túm góc áo, đứng khép nép trước mặt cậu.

Dù ở góc độ từ trên cao nhìn xuống, nó vẫn bị áp lực làm cho gần như không thở nổi.

Nó há miệng, có chút do dự mở lời: "Con người đó... đang rất buồn."

Quái đàm vốn dĩ rất nhạy cảm với cảm xúc của con người, hơn nữa cuộc đối thoại của mấy người họ cũng chẳng hề giấu giếm, nó đã hoàn toàn hiểu rõ ngọn ngành sự việc, cũng đoán được mục đích của con người đáng sợ trước mặt này.

Theo lý mà nói, những chuyện này chẳng liên quan gì đến nó, mạng của nó đang nằm trong tay kẻ này, huống hồ chỉ cần ngoan ngoãn phối hợp, chủ nhân của nó có thể nhận được tiền trả nợ, không cần phải đi bán thân nữa.

Nhưng mà... nhưng mà…

"Con người đó... buồn lắm."

Ân Thù sửng sốt: "Cái gì?"

"Con người đã chết đó, anh ấy đang rất buồn."

Sự dao động cảm xúc mãnh liệt như vậy đã gần như tương đương với đồng loại của nó.

Vân Miên Miên là quái đàm sinh ra từ sự bảo vệ và tình yêu, nó không hiểu được cái hận của Ân Thù, chỉ cảm thấy Ân Thù thật quá đáng.

Nó cúi đầu, vò góc áo, nhỏ giọng nói: "Yêu một người là hy vọng người đó được hạnh phúc vui vẻ. Anh làm thế này... là không... không đúng đâu."

Vừa nói xong, trong không khí chợt xuất hiện vô số xúc tu tạo thành từ những mã số.

Mái tóc đen của chàng trai trước mắt dài ra điên cuồng, con ngươi đen nhánh như bị máu nhuộm thẫm, hóa thành màu đỏ rực.

Gần như cùng lúc, trong biệt thự vang lên tiếng còi báo động đỏ gay gắt, âm thanh chói tai vang vọng trên bầu trời khu nhà.

Ở căn biệt thự nhỏ phía sau, những nhân viên nghe thấy tiếng chuông cảnh báo quái đàm lập tức bừng tỉnh, mặc nguyên đồ ngủ lao ra ngoài.

Họ đều là những nhân viên tuyến đầu đã nghỉ hưu của Cục Quản lý Quái đàm, được Ôn Nghiên bỏ ra số tiền lớn mời về để bảo vệ Ân Thù.

Suốt ba năm làm việc, họ chưa từng gặp phải quái đàm nào, chỉ cần làm những việc vặt như nhân viên bình thường mà vẫn nhận được mức lương 5 triệu tệ mỗi năm nên ai nấy đều làm việc vô cùng nhiệt huyết.

Trong phòng ngủ, giọng của Vân Miên Miên ngày càng nhỏ lại, nhưng vẫn lắp bắp nói xong chữ cuối cùng.

Một chiếc xúc tu đâm xuống, con quái đàm yếu ớt ngay lập tức bị đánh văng trở lại hình dạng con gấu bông cũ nát đầy những mảnh vá.

Giữa rừng xúc tu dày đặc, mái tóc đen dài bay múa, chàng trai với vẻ ngoài quỷ dị khẽ cười: "Mày bảo, mày cảm nhận được anh ta đang rất buồn sao?"

Gấu bông quỳ rạp trên mặt đất, bị khí trường mạnh mẽ ép đến mức không thể nhúc nhích.

Nghe tiếng cười vừa nguy hiểm vừa mang theo vẻ hưng phấn của Ân Thù, não bộ của nó hoàn toàn đình trệ.

Cho đến khi Ân Thù mất kiên nhẫn lên tiếng: "Hửm?"

Gấu bông: "Vâng... đúng thế ạ."

"Ha ha ha ha ha ha!"

Nghe được câu trả lời khẳng định, chàng trai nở nụ cười điên cuồng.

Gấu bông lén ngẩng đầu nhìn cậu một cái, không hiểu tại sao nghe thấy người kia buồn mà cậu lại vui đến thế.

Quái đàm sinh ra từ chấp niệm, lấy cảm xúc làm thức ăn nên vốn rất nhạy cảm, nhưng cảm xúc của con quái vật đáng sợ trước mắt này giống như một đống len rối rắm cuộn tròn vào nhau, khiến nó không sao hiểu nổi cũng không nhìn thấu được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!