Chiếc xe dừng lại trước sân nhỏ của căn biệt thự, tài xế là người xuống xe đầu tiên, cung kính mở cửa cho Ân Thù.
Quản gia nghe thấy động tĩnh liền chạy chậm ra đón.
"Cậu chủ nhỏ, cuối cùng cậu cũng về rồi, sao lại muộn thế này, hay là trên đường xảy ra chuyện gì trì hoãn ạ?"
Vân Miên Miên từ phía bên kia bước xuống, cậu không quên thỏa thuận với Ân Thù, vội vàng chạy đến bên cạnh, đứng sát vào Ân Thù để hai người trông có vẻ rất thân mật.
Ánh mắt quản gia dừng trên người chàng trai trẻ đang tò mò nhìn mình.
Khi ông cụ Ôn bảo ông liên lạc với cậu chủ nhỏ hỏi xem bao giờ cậu về, ông đã nhận ra có gì đó không ổn.
Tài xế cũng lén kể cho ông nghe những chuyện xảy ra bên ngoài.
Nhưng ông không nói gì với ông cụ Ôn cả. Tuy ông do Ôn Nghiên tìm về, nhưng chủ nhân thực sự lại là Ân Thù, Ôn Nghiên từng dặn dò ông rằng mọi việc phải lấy lợi ích của Ân Thù làm trọng.
Ông biết rõ còn hỏi: "Vị này là...?"
Ân Thù liếc nhìn quản gia, thừa hiểu ông đang ám chỉ điều gì. Người nhà họ Ôn vẫn còn ở trong biệt thự, cậu cần có một lời giải thích hợp lý về thân phận của Vân Miên Miên.
Đáng tiếc, cậu chẳng hề có ý định che giấu.
"Tôi ghé qua hội sở Hoa Đình một chuyến, dù sao thì... buổi tối không có người bên cạnh, tôi ngủ không ngon."
Cậu thản nhiên nắm lấy tay Vân Miên Miên đi thẳng vào trong biệt thự.
Dù vẻ ngoài Vân Miên Miên đã hóa thành người, nhưng cảm giác khi chạm vào vẫn là lớp lông xù mềm mại của thú bông, nên Ân Thù không thấy bài xích khi tiếp xúc.
Quản gia nhìn bóng lưng hai người dắt tay nhau mà ngẩn người mất vài giây, sau khi định thần lại mới vội vã đuổi theo.
"Cậu chủ nhỏ, ông cụ và bà cụ vẫn còn ở trong phòng khách tầng một, cậu..."
Ông trơ mắt nhìn Ân Thù dắt chàng trai lạ mặt kia đi thẳng về hướng phòng khách tầng một — nơi đặt di thể của tiên sinh.
Nửa câu sau của quản gia nghẹn lại giữa không trung.
—— Cậu chủ nhỏ cố ý.Ân Thù đẩy cửa bước vào, căn phòng trống trải chỉ có một khối quan tài băng đặt ở chính giữa.
Những nhân vật tầm cỡ thường ngày hô mưa gọi gió trên thương trường hay xuất hiện tại các bữa tiệc xa hoa, lúc này cũng chỉ là những người bình thường vừa mất đi người thân.
Cha Ôn vốn luôn nghiêm nghị giờ đây đỏ hoe mắt, ôm lấy người vợ đang khóc đến run rẩy vào lòng.
Ôn Họa
- người phụ nữ quyết đoán được mệnh danh là "nữ ma đầu", cũng lẳng lặng chuyển kính sang chế độ râm màu.
Nghe thấy tiếng động, họ đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Dù đôi mắt nhuốm đỏ, cha Ôn vẫn giữ giọng điềm tĩnh: "Tiểu Thù về rồi à, lại đây nhìn A Nghiên đi."
Bước chân Ân Thù khựng lại.
Người nhà họ Ôn rất coi trọng tình thâm, trong ký ức của cậu, mỗi lần gặp họ đều là cảnh tượng hòa thuận ấm áp.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy họ đau lòng như vậy.
Nhưng cũng chỉ khựng lại một chút, cậu vẫn dắt Vân Miên Miên tiến về phía quan tài băng.
Vân Miên Miên tâm tính đơn thuần, thấy bầu không khí áp lực quỷ dị này thì hoàn toàn không dám lên tiếng, chỉ biết lủi thủi đi sát sau lưng Ân Thù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!