Chương 7: (Vô Đề)

Ôn Nghiên có nhân duyên cực tốt, bạn bè trải khắp mọi ngành nghề, bao gồm cả những công tử nhà giàu không mấy làm ăn chính sự.

Ân Thù ngước mắt, liếc nhìn người ngoài thang máy một cái, không quen biết.

Nhưng rõ ràng, đối phương nhận ra cậu.

Người kia "ái chà" một tiếng rồi bước vào thang máy, thẳng tay đẩy Vân Diệc ra: "Anh, thằng nhóc này đắc tội anh à? Để tôi dạy dỗ nó giúp anh."

Ân Thù túm tóc Vân Miên Miên, nhẹ nhàng kéo nó lại gần bên mình: "Cũng không hẳn là đắc tội, có lẽ là vì... tôi nhắm trúng bạn trai của nó rồi chăng?"

Chỉ trách sức mạnh trên người vật này rõ ràng là một loại chấp niệm tích cực hiếm thấy, hơn nữa cảnh một người một gấu trông như đôi uyên ương bị gậy đánh tan đàn xẻ nghé thế này, nói không có tình cảm thì cậu không tin.

Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến cậu. Chính con gấu bông này chủ động chọc vào đầu cậu trước, nếu cậu yếu thế một chút thì hôm nay đã mất mạng dưới tay nó rồi, giờ bắt nó giúp mình xử lý chút việc thì đã sao?

Có phải là không trả lại cho chủ nó đâu.

Nguyễn Phi Dương tức khắc hít sâu một hơi, hắn cười gượng hai tiếng: "Anh dâu, trò đùa này không vui đâu nha. Anh với anh Ôn gần đây cãi nhau à?" Cậu ta suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Hay là anh Ôn bận rộn công việc quá nên bỏ bê anh?"

"Vợ chồng với nhau, cãi thì cãi chứ không thể đem chuyện này ra đùa được đâu."

Ân Thù bị hắn lải nhải đến phát phiền, lạnh lùng cười một tiếng: "Cãi nhau? Tôi với một người chết thì có gì để cãi?"

Nhìn đôi mắt trợn tròn của Nguyễn Phi Dương, trong lòng Ân Thù dâng lên một luồng lệ khí: "Anh ta vì cứu người khác mà hy sinh, chẳng lẽ tôi phải dùng năm tháng thanh xuân tươi đẹp này để thủ tiết cho anh ta sao? Đương nhiên là nhân lúc còn trẻ phải chơi bời cho thỏa thích rồi."

Cậu dùng sức mạnh, ép thiếu niên phải ngẩng đầu lên: "Đẹp trai không? Bạn trai mới của tôi đấy."

Vân Miên Miên gầm lên: "Ai là bạn trai của anh! Ta không..."

Một chiếc xúc tu mang theo hơi thở hủy diệt vươn ra từ phía sau Vân Diệc, khiến những lời định nói của Vân Miên Miên nghẹn lại trong cổ họng.

Nguyễn Phi Dương mất năm giây để tiêu hóa việc Ôn Nghiên đã qua đời, cậu ta giận dữ trừng mắt nhìn Ân Thù: "Anh Ôn đối xử với anh tốt như vậy, anh ấy yêu anh đến thế, trước kia còn dặn dò em nếu anh ấy có chuyện gì thì hãy chăm sóc anh thật tốt, vậy mà anh lại đối xử với anh ấy như thế này!"

Cậu ta tức đến đỏ mặt tía tai, suýt chút nữa là nhảy dựng lên chỉ vào mũi Ân Thù mà mắng: "Anh Ôn xảy ra chuyện khi nào? Anh ấy chắc chắn còn chưa tổ chức tang lễ, nếu không em đã chẳng thể nào không nhận được tin tức. Nghĩa là hiện tại anh Ôn mất chưa đầy hai ngày! Anh làm vậy lương tâm không thấy đau sao!"

Ha!

Ha ha ha ha ha!

Ân Thù đột ngột bật cười, cậu thậm chí còn buông tay đang túm Vân Miên Miên ra, ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Làm nhiều việc thế cơ đấy!

Chu đáo cực kỳ luôn!

Tưởng là cậu sẽ cảm động sao?

Không, cậu chỉ thấy buồn nôn!

Một mặt thì nói sẽ mãi mãi yêu cậu, mặt khác lại lén lút sắp xếp chuyện hậu sự sau khi rời bỏ cậu.

Thật là... kinh tởm tột cùng.

"Anh... anh cười cái gì?" Nguyễn Phi Dương bị cậu làm cho hoảng sợ, người này không phải điên rồi chứ.

Ân Thù lật mặt trong tích tắc, cậu đứng thẳng người, vô cảm nói: "Tôi cười anh ta nực cười."

Cửa thang máy lại mở ra, cậu xách cánh tay Vân Miên Miên đi ra ngoài, Vân Diệc sốt sắng đuổi theo sau.

Nguyễn Phi Dương cũng chạy ra theo: "Anh có ý gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!