Hội sở Hoa Đình bề ngoài là một nơi vui chơi giải trí, nhưng nếu bạn có tiền, nó sẽ để lộ ra một mặt hoàn toàn khác.
Trong căn phòng lộng lẫy xa hoa, Ân Thù ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm một hàng thiếu niên đang nối đuôi nhau bước vào từ phía cửa.
Các thiếu niên ăn mặc đủ kiểu, người thì áo sơ mi trắng quần jean trông như sinh viên thanh thuần, người thì khoác áo da, nhuộm tóc trắng, ra vẻ kiêu ngạo khó thuần phục, thậm chí có người còn mặc thẳng đồ lót gợi cảm, quần áo thiếu vải, trên đầu còn đính hai cái tai thỏ lắc qua lắc lại theo nhịp bước.
Quản lý hội sở cung kính cúi người: "Ân tiên sinh, cậu xem thử mình thích kiểu nào, nếu ở đây không có thì chúng tôi có thể đổi nhóm khác."
Ân Thù không nói gì, ngay từ khi người đầu tiên bước vào, chân mày cậu đã chưa từng giãn ra.
Chỉ cần tưởng tượng đến việc sắp tới mình phải tiếp xúc thân mật với một trong những người này, dạ dày cậu lại cuộn trào không dứt.
Ghê tởm, buồn nôn.
Cậu miễn cưỡng giơ tay, chỉ vào chàng trai thỏ trông có vẻ lẳng lơ nhất: "Cậu lại đây."
Người này trông rất phong trần, rất chịu chơi, cực kỳ thích hợp để cậu mang về chọc tức người kia.
Chàng trai thỏ nhìn sang hai bên, thấy Ân Thù vẫn chỉ vào mình thì đôi mắt lập tức sáng rực, cậu ta uốn éo vòng eo nhỏ nhắn, bước đi theo một tư thế hình chữ S đầy khó hiểu rồi sà vào lòng Ân Thù, quỳ dưới chân cậu.
Cậu ta nhẹ nhàng nắm lấy tay Ân Thù, đặt lên mu bàn tay cậu một nụ hôn, sau đó ngước nhìn với vẻ mặt mê hoặc, giọng nói ngọt xớt lắt léo: "Chủ nhân, đêm nay cứ để Thỏ Thỏ hầu hạ chủ nhân nhé, được không nào~"
"Oẹ!"
"Bộp!", chàng trai thỏ văng thẳng vào bức tường đối diện với tốc độ không ai kịp nhìn rõ.
Trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, thân hình cậu ta run rẩy hai cái rồi hoàn toàn gục xuống, bất tỉnh nhân sự.
Những người vốn còn đang uốn éo trước mặt Ân Thù, không ngừng nháy mắt ra hiệu, đồng loạt đứng khựng lại như hóa đá.
Quản lý hội sở dù sao cũng là người từng trải, ông ta cầm bộ đàm nói gì đó, bảo vệ liền vào phòng khiêng chàng trai thỏ đang hôn mê đi.
Quản lý vẫn giữ nụ cười trên môi, cung kính cúi chào như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, rồi hỏi Ân Thù lúc này đang cầm ly nước súc miệng.
"Ân tiên sinh, có phải cậu không thích kiểu đó không? Vậy trong những người còn lại cậu có ưng ai không? Nếu không có cũng đừng gượng ép, chúng tôi còn rất nhiều phong cách khác, cậu xem mình muốn kiểu như thế nào?"
Nghe quản lý nói, trong đầu Ân Thù lập tức hiện ra cảnh tượng thêm một đám đàn ông nữa vây quanh mình, dạ dày lại một trận nôn nao.
Cậu rũ mắt, nhìn chằm chằm vào ly nước trong tay.
Ánh đèn chùm lộng lẫy tỏa sáng rực rỡ, dòng nước khoáng trong vắt hơi lay động trong ly, phản chiếu đôi đồng tử đen nhánh của cậu.
Bên trong đôi mắt ấy là nỗi oán hận gần như hóa thành thực thể.
Tất cả đều tại Ôn Nghiên!
Nếu không phải Ôn Nghiên bỏ rơi cậu, cậu đã chẳng bao giờ tới nơi này, càng không phải ép mình tiếp xúc với kẻ khác.
Đều là lỗi của Ôn Nghiên!
"Ân tiên sinh... Ân tiên sinh? Cậu có đang nghe không?"
Ân Thù nhắm chặt mắt: "Tôi muốn kiểu người trông ôn nhu, lương thiện, tự có sức hút gần gũi, nhưng không được nhu nhược, phải là kiểu vừa nhìn đã thấy đáng tin cậy và có sức mạnh."
Trên trán quản lý hội sở lấm tấm mồ hôi lạnh.
Mô tả này cũng mơ hồ quá đi chứ?
Ông ta cân nhắc từ ngữ: "Chuyện là thế này Ân tiên sinh, cảm giác là thứ rất chủ quan, chúng tôi cũng không biết thế nào mới hợp ý cậu. Hay là thế này, tôi cho người sàng lọc lại, gọi hết những ai trông có vẻ ôn hòa lên cho cậu xem nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!