Chương 5: (Vô Đề)

Giấc ngủ này không mấy an ổn, cuộn tròn trong lòng ngực chồng, sau khi nhắm mắt lại, Ân Thù vẫn chưa ngủ ngay.

Cậu bình tâm lại để sắp xếp đống kế hoạch hỗn loạn trong đầu, xem phải làm sao để ép chồng mình biến thành quái đàm, mãi đến khi suy nghĩ bay xa, cậu mơ thấy cảnh tượng Ôn Nghiên tỏ tình với mình năm xưa.

Vào năm thứ ba Ôn Nghiên kiên trì theo đuổi, cậu đã đưa ra một nan đề cho anh: "Tôi không biết tại sao anh lại thích tôi, tôi chẳng hiểu thế nào là thích cả."

Dưới trời hoa anh đào bay múa, cậu ngẩng đầu đối diện với Ôn Nghiên đang nhìn mình bằng ánh mắt tràn đầy ý cười dịu dàng:

"Nếu anh muốn ở bên tôi thì phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ, phải yêu tôi mãi mãi, vĩnh viễn không được bỏ rơi tôi, trừ phi... tôi chán ghét anh trước."

Cậu xòe tay ra trước mặt Ôn Nghiên, trong lòng bàn tay là một con robot nhỏ chỉ bằng hạt gạo.

"Đây là robot định vị, để đảm bảo tôi có thể tìm thấy anh bất cứ lúc nào, anh phải cấy nó vào cơ thể. Trên người nó có thiết bị tự hủy, một khi anh phản bội lời hứa, nó sẽ..."

Ân Thù mỉm cười làm khẩu hình: "Bùm!"

"Biến thành bom người đấy."

"Thế nào, anh vẫn muốn ở bên tôi chứ?"

Cậu nghiêng đầu hỏi người duy nhất đang theo đuổi mình.

Đây rõ ràng là lời đe dọa trắng trợn, Ân Thù ác liệt chờ đợi người này sẽ bị dọa cho kinh hoàng bạt vía mà chạy mất dép.

Nhưng Ôn Nghiên không trả lời ngay, anh đưa tay lên lấy đi một cánh hoa vương trên tóc cậu rồi nói: "Đôi mắt của em đẹp lắm."

Ân Thù vô thức sờ lên hai mắt mình.

Đôi mắt cậu không giống người thường, đồng tử đen láy thuần túy, khi nhìn chằm chằm vào ai đó sẽ có vẻ âm u đáng sợ.

Thế nên cậu thường đeo kính và để tóc mái che bớt, đây là người đầu tiên khen mắt cậu đẹp.

Nghĩ lại thì gu thẩm mỹ của người này đúng là kỳ quặc. Ít nhất là ngoài anh ra, sẽ chẳng có ai đi thích một kẻ quái gở, lầm lì và lạnh lùng như cậu. Vậy mà anh lại kiên trì đuổi theo cậu suốt ba năm trời.

Nhìn ra vẻ thắc mắc của cậu, Ôn Nghiên cười bảo: "Đôi mắt em đang nói là nó yêu anh đấy."

Anh cầm lấy con robot từ tay Ân Thù, dùng dao găm rạch một đường trên cánh tay, máu tươi trào ra, con robot theo vết thương chui vào cơ thể.

"Anh cũng yêu em." Anh ném con dao xuống, cúi người lại gần cậu đến mức hơi thở giao hòa.

Ân Thù hài lòng với hành động đó nên không từ chối, Ôn Nghiên khựng lại khi môi hai người chỉ còn cách nhau một lóng tay.

Anh lịch sự hỏi: "Được chứ?"

Tim Ân Thù đập rất nhanh nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Được."

Ngày hôm đó thời tiết rất đẹp, nắng vàng rực rỡ, dưới gốc cây anh đào hoa bay lấp lánh, họ đã trao nhau một nụ hôn, từ đó ràng buộc cả quãng đời còn lại, không bao giờ chia lìa.

Sau này cầu hôn, kết hôn đều chỉ là hình thức, Ôn Nghiên luôn giữ đúng lời hứa, hết lần này đến lần khác thổ lộ lời yêu vĩnh cửu.

Nhưng rồi tất cả đột ngột dừng lại vào năm thứ ba của cuộc hôn nhân.

Ôn Nghiên đã thất hứa.

Cái gọi là vĩnh viễn thì không được lấy bất cứ lý do gì để từ bỏ, vắng mặt trong cuộc đời cậu dù chỉ một phút một giây cũng không thể coi là vĩnh viễn được.

Nghĩ đến hơi lạnh từ thi thể Ôn Nghiên, đến cơ thể dù cậu có xoay xở thế nào cũng không hề phản ứng, lòng Ân Thù dâng lên một luồng lệ khí.

Cậu bừng tỉnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!