Chương 4: (Vô Đề)

Đúng, chính là như vậy!

Ân Thù ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực lạnh lẽo, không hề có bất cứ nhịp đập nào của người chồng.

Đôi đồng tử đen nhánh của cậu sáng rực lên một cách đáng sợ, giống như một đứa trẻ ngây thơ sắp tìm lại được món bảo vật mà mình lỡ tay làm mất.

Cậu gấp gáp muốn bước xuống khỏi lòng chồng, nhưng vì phòng chiếu quá tối, lối đi hàng ghế của họ lại quá hẹp nên cậu vô tình va phải lưng ghế hàng phía trước.

Đứng không vững, cậu lại một lần nữa ngã nhào về phía chồng mình.

Đầu cậu đập mạnh vào đầu anh.

Đầu óc Ân Thù choáng váng trong giây lát, cậu theo bản năng ngẩng lên, chờ đợi bàn tay ấm áp của chồng xoa chỗ đau cho mình, chờ đợi giọng nói trầm ấm đầy nuông chiều khẽ dỗ dành: "Thù Thù không khóc nhé, thổi thổi nào, đau đau bay đi mất rồi ~"

Thế nhưng cậu đợi mãi, không gian vẫn tĩnh lặng như tờ..... Chồng cậu bây giờ không cách nào an ủi cậu được nữa.

Không sao cả, cậu là một người vợ rộng lượng, cho dù hiện tại chồng không đủ sức dỗ dành mình thì cậu cũng sẽ không chấp nhặt mà còn giúp anh xoa xoa chỗ đau.

Ân Thù tự mình bò dậy, quỳ một gối trên ghế, nghiêm túc thổi thổi vào thái dương lạnh toát của chồng, lại đặt vào đó một nụ hôn rồi nhẹ nhàng x** n*n.

"A Nghiên không đau nhé, thổi một cái này, đau đau bay đi mất rồi ~"

Trong bóng tối, đôi mắt người đàn ông vẫn nhắm nghiền tĩnh lặng, đôi tay buông thõng tự nhiên bên người, không hề có chút phản ứng nào.

Ân Thù chẳng hề bận tâm, cậu xoa thêm một lúc nữa, cảm thấy ổn rồi mới dừng tay.

Cậu cúi đầu hôn lên thái dương lạnh lẽo của anh một cái rồi đứng dậy, bế thốc anh lên theo kiểu công chúa, sải bước đi ra ngoài.

Cậu phải đi —— hồi sinh chồng mình đây!Màn đêm càng lúc càng đậm đặc, dưới vẻ bình lặng của đô thị đang âm thầm ủ một cơn bão lớn.

Tin tức về sự xuất hiện của quái đàm cấp S quét qua cả nước, tất cả các thành viên nhận được tin đều lấy tốc độ nhanh nhất đổ về Universal Studios ở trung tâm thành phố B.

Đây là vụ quái đàm cấp S thứ ba xuất hiện trên phạm vi cả nước trong mười năm trở lại đây.

Hai vụ trước đó đều gây ra thương vong quy mô lớn, cuối cùng chỉ có thể ngụy tạo thành thiên tai.

Khi đối mặt với quái đàm, con người ngoài việc tìm ra lỗ hổng trong các chuyện lạ mang tính quy tắc để phá giải thì đối với những loại khác hầu như không có biện pháp nào thực sự hiệu quả.

Ngay cả người của Cục Quản lý Quái Đàm cũng chỉ có thể dùng chính máu thịt, d*c v*ng, thậm chí là linh hồn của mình làm cái giá để mượn sức mạnh từ những quái đàm đã được thu phục.

Đối mặt với cấp độ này, tất cả mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần để hy sinh.Hứa Lại vừa xông vào rạp chiếu phim thì mũi tên màu đỏ trong không khí đã biến mất. Từ màu đỏ chuyển sang đen rồi biến mất hẳn chỉ mất đúng 1 phút 30 giây.

Hắn nhìn quanh bốn phía, rạp chiếu phim lúc rạng sáng rất vắng, trong đại sảnh chỉ có hai nhân viên cùng vài đôi tình nhân đang ngồi sát bên nhau, rõ ràng quan hệ không bình thường.

Không thấy anh Ân đâu.

Theo lý mà nói, lúc này hắn nên giữ bình tĩnh để điều tra thông tin về quái đàm cấp S.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, chỉ có hắn ở gần đây nhất, các đồng nghiệp khác dù có dùng quái đàm loại không gian để di chuyển thì cũng cần một khoảng thời gian.

Nhưng mà…

Hứa Lại nghiến răng, dùng đồng hồ đo thử nghiệm lại một lần nữa, xác định hơi thở của chuyện lạ xung quanh đã hoàn toàn biến mất.

Hắn rút thẻ cảnh sát ra, hỏi nhanh hai câu.

"Mọi người vừa rồi có phát hiện điều gì bất thường không?"

"Bất thường gì cơ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!