Chương 33: Hoàn

Thực ra nói một cách chính xác, Ân Ly Muội là cực kỳ tin tưởng vào số liệu của mình.

Theo những điều tra mới nhất của họ, những người đã dung hợp với sức mạnh quái đàm ngay từ khi còn sống thì sau khi chết đi có tới 88% xác suất có thể giữ được lý trí để hóa thành quái đàm.

Với xác suất cao như vậy, cộng thêm cái tính tình cố chấp của Ân Thù, gần như không thể có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Nhưng Ân Ly Muội chẳng thèm nói cho Ôn Nghiên biết. Cô đắc ý nhìn Ôn Nghiên ngày qua ngày lo âu đến mức đứng ngồi không yên.

Hừ ~ Cho anh nếm mùi giày vò đi, lúc trước Ân Thù cũng đã khổ sở như thế đấy.

Vào đêm ngày thứ ba, trên cổ Ôn Nghiên từ từ hiện ra một sợi xiềng xích cấu thành từ những dãy số màu đen.

Sợi xích nhanh chóng sinh trưởng, quấn quanh lấy toàn thân Ôn Nghiên, cuối cùng, một bóng người chậm rãi hiện ra trong lòng anh.

Ân Ly Muội ngồi đối diện chỉ có thể thấy mái tóc đen dài chạm eo của Ân Thù và bóng hình hư ảo của cậu.

Sau khi hóa thành quái đàm, cơ thể cậu dường như đã hoàn toàn biến thành các mã số, từ góc nhìn của Ân Ly Muội vẫn có thể thấy các con số đang không ngừng luân chuyển.

Ân Thù quấn hai chân quanh eo Ôn Nghiên, vòng tay ôm cổ anh rồi cúi đầu mỉm cười: "A Nghiên, thế này thì chúng ta sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa."

Bản thân quái đàm vốn hóa thân từ chấp niệm, Ân Thù quả thực đã giữ được lý trí lúc sinh thời, nhưng vì chấp niệm quá đỗi mạnh mẽ nên khi hóa hình đã xảy ra một chút biến đổi. Bản thể của cậu biến thành một sợi xích quấn chặt lấy Ôn Nghiên.

Chỉ cần cậu muốn, cậu có thể hiện thân bên cạnh anh bất cứ lúc nào.

Sau khi hào hứng khoe với Ôn Nghiên hình thái mới của mình, Ân Thù chợt nhớ ra điều gì đó rồi lại xìu xuống, buồn bã nói: "Chấp niệm của em đều đặt cả lên người A Nghiên, mà chấp niệm của A Nghiên lại chẳng đặt lên em, hừ, A Nghiên thật quá đáng."

"Vậy chấp niệm của A Nghiên là gì thế? Anh nói đi, em sẽ không giận đâu."

Ôn Nghiên giơ tay định lau nước mắt cho cậu, nhưng lại phát hiện nước mắt rơi xuống đã biến thành những chuỗi mã số 0 và 1, lăn dài trên má rồi lại tan vào trong cơ thể cậu. Anh lặng lẽ thu tay lại.

"Chấp niệm của anh là muốn chữa khỏi cơ thể cho Tiểu Thù." nhìn đôi mắt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ của cậu, nụ cười trên mặt Ôn Nghiên có chút gượng gạo: "Anh đã thử rồi, nhưng năng lực của anh quá yếu, không có cách nào trị liệu được cho em."

Ân Thù biết cơ thể mình trước đây khó chữa đến mức nào.

Nguyên nhân cốt lõi là do sức mạnh quái đàm tàn phá từ bên trong, trừ khi Ôn Nghiên mạnh hơn cậu, bằng không thực sự vô phương cứu chữa.

Nhưng không sao, bây giờ thì được rồi!

Cậu dứt khoát tự bẻ gãy một cánh tay của mình: "A Nghiên anh mau thử xem!"

Ôn Nghiên kinh hãi: "!!!"

Anh vội vàng giơ tay, một luồng ánh sáng trắng đánh vào cơ thể Ân Thù, cánh tay cậu từ từ mọc lại như cũ.

Ân Thù hạnh phúc ôm chầm lấy anh: "Tuyệt quá, vết thương thực sự đã khép lại rồi, A Nghiên không lừa em, thích nhất A Nghiên!"

Ôn Nghiên nghiêm mặt: "Sao em có thể tự làm đau mình như thế chứ."

Ân Thù hôn "chụt" một cái lên mặt anh, khiến anh không thể giữ vẻ nghiêm nghị được nữa mà bật cười: "Thật tốt quá."

Cả hai đều giữ được lý trí để bên nhau trong hình hài quái đàm, họ vẫn còn một tương lai thật dài, thật dài phía trước.

Thật tốt biết bao.

Ân Ly Muội đã rời đi từ lúc nào không hay.

Ân Thù và Ôn Nghiên vui sướng ôm lấy nhau, ríu rít trò chuyện, xóa tan bầu không khí áp lực của những ngày qua.

Sau khi tâm sự xong, Ân Thù nhìn chiếc quan tài băng giữa phòng khách, cuối cùng cũng chịu từ bỏ hai cái xác này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!