Chương 32: (Vô Đề)

Ân Thù nằm viện được ba ngày, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của cậu, cuối cùng hai người cũng trở về căn biệt thự nhỏ.

Ân Thù tựa bên cửa sổ, tay mân mê một chiếc lá phong đỏ thẫm.

"A Nghiên, sau khi em chết, chúng ta táng cùng nhau có được không?"

Di thể của Ôn Nghiên đến nay vẫn được gửi trong hầm đá ở nhà, không hỏa táng, cũng chưa hạ táng.

Ôn Nghiên đưa ly nước đến trước mặt cậu: "Uống nước đi em."

Ân Thù mỉm cười: "A Nghiên thật là tiêu chuẩn kép, rõ ràng chính anh đã sớm chuẩn bị tâm lý là mình sẽ chết, vậy mà lại không chịu chấp nhận sự thật là em cũng sẽ chết. Em đâu có tuyệt tình như anh, em nhất định sẽ biến thành quái đàm mà."

Ôn Nghiên mím môi: "Được, chúng ta sẽ hợp táng."

Ân Thù đưa chiếc lá phong lên soi dưới ánh mặt trời để ngắm nhìn những đường gân lá.

Một cơn gió thổi qua làm tấm rèm trắng mỏng manh bay phấp phới, hôm nay lại là một ngày thời tiết rất đẹp.

Trong bầu không khí tĩnh lặng, Ân Thù đột nhiên lên tiếng: "Anh không cần cảm thấy có lỗi với tôi, những việc mẹ làm không liên quan gì đến anh cả. Anh cứ như vậy, tôi sẽ thấy hơi buồn đấy."

Cậu nghiêng đầu nhìn anh: "Em không thích anh vì người khác mà đối xử với em như thế này."

Ôn Nghiên nở nụ cười gượng gạo: "Là vấn đề của anh, anh sẽ sớm điều chỉnh lại tâm thái."

Ân Thù đứng trên bậu cửa sổ, một tay ấn Ôn Nghiên vào lòng mình, ôm lấy đầu anh rồi xoa xoa hai cái.

"A Nghiên, đừng sợ, ngày mai sẽ là một ngày tốt đẹp hơn."

Ôn Nghiên giơ tay ôm chặt lấy cậu: "Xin lỗi nhé, rõ ràng là em đang bị thương mà còn phải quay sang an ủi anh."

Ân Thù đáp: "Không sao đâu."

Cậu cúi người, đôi đồng tử đen lánh phản chiếu bóng hình người đàn ông: "A Nghiên cũng không phải thần thánh, em cho phép anh được buồn bã, được yếu đuối và cần người an ủi."

"Một A Nghiên như thế, trông cũng rất 'ngon miệng' đấy."Ân Thù thực ra không thấy quá đau khổ.

Ngay khi biết Tống Tri Lý chính là Tiến sĩ R, cậu chỉ mất một thời gian rất ngắn để xác định rõ suy nghĩ của mình.

Cậu không định để lộ thân phận của Tống Tri Lý.

Cậu thực sự không hận Tiến sĩ R cho lắm.

Hận thù cũng là một loại cảm tình nồng nhiệt, mà loại cảm tình này đối với cậu là một thứ xa xỉ. Nếu phải dùng từ để hình dung, thì đó là một cảm giác bất lực đến xé lòng, và cậu đã dồn hết tâm sức đó cho Ôn Nghiên rồi, chẳng còn dư lực để chia cho người khác.

Đối với Tiến sĩ R, cậu thiên về ý muốn trả thù hơn, kiểu như nếu tình cờ đụng mặt thì sẽ g**t ch*t để báo thù, nhưng nếu không gặp thì cậu cũng lười đi tìm, vì đối phương không đáng để cậu hao tâm tổn sức.

Vì vậy, khi biết mẹ là Tiến sĩ R, cậu nghĩ mình cứ đại phát từ bi coi như không biết là được.

So với bất cứ ai, A Nghiên vẫn là người quan trọng nhất.

Thế nên khi biết thân phận của Tống Tri Lý sắp bị bại lộ, cậu vẫn sẵn lòng bảo vệ bà rời đi.

Tất cả chỉ vì A Nghiên quan trọng hơn.

Nếu mẹ chết, anh ấy sẽ buồn lắm.

Ân Thù không muốn anh buồn.

Buồn bã là một chuyện rất khó chịu, vả lại cậu cũng không thích Ôn Nghiên đặt sự chú ý lên người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!