Chương 31: (Vô Đề)

"Anh hơi mệt, em gái à." giọng Ân Thù bình thản, nói xong câu đó liền ngả người ra sau.

Cậu cao hơn Ân Ly Muội nửa cái đầu, nhưng cũng may thân hình gầy yếu, cộng thêm Ân Ly Muội sức lực vốn lớn nên vẫn vững vàng đỡ lấy cậu.

Giọng Ân Ly Muội mềm đi đôi chút, nhưng lời nói ra vẫn chẳng khách khí chút nào: "Đêm hôm không ngủ, chạy đến cái nơi quỷ quái này thì đương nhiên là mệt rồi."

Cái tên Ân Ly Muội là do Ân Thù đặt.

Trong một thời gian dài, cô cứ ngỡ tên mình là Ly Muội, nghĩa là "rời xa em gái".

Cái tên ấy đại diện cho sự thiếu kiên nhẫn của Ân Thù đối với cô — tất nhiên là nếu cậu thực sự có loại cảm xúc đó.

Sau này đi học, cô biết thêm một từ là "ngu muội".

Rời xa sự ngu muội.

Đối với những đứa trẻ sinh ra từ cái làng lạc hậu và tăm tối của họ, đây là một lời chúc phúc rất tốt đẹp.

Ân Ly Muội thích cái tên này, dù cô vẫn hoài nghi về việc Ân Thù có thể nghĩ ra nó. Không phải cô coi thường anh mình, nhưng trình độ văn hóa của cậu thì đúng là...

Hơn nữa, thỉnh thoảng Ân Thù cũng gọi cô là "muội muội", ừ thì, cũng có thể đơn giản là em gái thật.

Ân Ly Muội chẳng rõ nữa.

Cô chỉ biết, mỗi lần nghe thấy tiếng gọi ấy, lòng cô lại mềm đi.

Một bóng người bất ngờ xuất hiện bên cạnh, một tay đoạt lấy Ân Thù từ chỗ cô rồi bế thốc lên.

Ân Ly Muội nghiêng đầu định mỉa mai vài câu, nhưng khi nhìn rõ bộ dạng của Ân Thù, cô sững người.

Chàng trai dựa trong lòng người đàn ông, đôi mắt, mũi và khóe miệng đều đang trào máu, trông thê thảm vô cùng.

Cô cúi xuống nhìn hai bàn tay mình cũng đã dính đầy máu.

Hóa ra, đó không phải là nước mắt.

Ân Thù ngước đầu, cố gắng an ủi Ôn Nghiên: "A Nghiên, đừng buồn."

Giọng Ôn Nghiên run rẩy: "Tiểu Thù, em có đau không? Đừng sợ, anh đưa em về bệnh viện ngay đây."

Ân Thù lắc đầu dù mặt đầy vết máu: "Em không sao." Cậu nhìn về phía thi thể cách đó không xa: "A Nghiên, mẹ..."

Ôn Nghiên ấn đầu cậu vào ngực mình, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể: "Anh đã liên lạc với ba rồi, lát nữa ông ấy sẽ đến. Chúng ta về bệnh viện trước đã."

"Xin lỗi A Nghiên, em vẫn không cứu được mẹ."

Đầu óc Ân Ly Muội như nổ tung: "Anh mới là người bị hại, anh xin lỗi cái quái gì chứ! Ân Thù, não anh bị chó ăn rồi à!"

Ân Thù đáp trả: "Não mày mới bị chó ăn ấy."

Ôn Nghiên ôm Ân Thù nhanh chóng lên xe. Ân Ly Muội cũng bám theo leo lên ghế phụ.

Ân Thù vẫn còn đang nghĩ đến chuyện của Tống Tri Lý: "A Nghiên, phải mang mẹ theo cùng chứ."

Ôn Nghiên nâng mặt cậu lên, gắng gượng nở một nụ cười dịu dàng: "Đừng nghĩ chuyện đó nữa, Tiểu Thù. Anh chưa từng dạy em phải lấy đức báo oán, em không cần bận tâm đến cảm nhận của anh đâu."

Ngay từ đầu, Ôn Nghiên đã biết Ân Thù không phải người bình thường. Cậu không có những dao động cảm xúc hay chuẩn mực đạo đức như người thường.

Thế giới của cậu đơn giản lắm: ai có hại cho mình thì là người xấu, phải tiêu diệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!