Chương 30: (Vô Đề)

"Anh muốn gặp hắn không?"

"Không cần đâu."

Ân Ly Muội rời đi, Ôn Nghiên mở cửa phòng bước vào, một lần nữa ôm Ân Thù vào lòng.

Anh chưa từng nghĩ tới Hứa Lại sẽ phản bội mình.

Hứa Lại là học trò do đích thân anh chọn lựa, lần đầu tiên gặp hắn, đối phương mới chỉ mười bốn tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.

Đó là một sự cố quái đàm xảy ra tại công viên giải trí, thiếu niên nọ thi cử đứng nhất toàn khối nên cha mẹ bận rộn quyết định dành cho hắn một phần thưởng.

Thiếu niên đã xin cha mẹ nghỉ phép để đưa mình đi công viên chơi.

Thế rồi, tai nạn xảy ra.

Lúc đi là gia đình ba người, lúc về lại chỉ còn một mình hắn.

Thiếu niên ôm hũ tro cốt của cha mẹ trốn trong phòng, lén lút cầm lấy lưỡi dao.

Ôn Nghiên đã nhảy vào từ cửa sổ để ngăn hắn lại, đồng thời hứa hẹn sẽ nhận hắn làm đồ đệ, dạy hắn cách thu phục quái đàm để tránh việc có thêm nhiều người phải gặp thảm kịch tương tự.

Cứ thế, anh đã dạy bảo hắn suốt năm năm trời.

Vậy mà cuối cùng lại bị phản bội.

Ân Thù mở mắt ra, cũng chẳng thèm che giấu việc mình vừa nghe lén, cậu v**t v* mái tóc Ôn Nghiên: "Để em đi giết hắn giúp anh."

Ôn Nghiên lập tức ôm cậu chặt hơn.

"Tiểu Thù, không được tùy tiện giết người."

Ân Thù: "Nhưng hắn đã phản bội anh."

Ôn Nghiên: "Pháp luật sẽ trừng trị cậu ta."

Ân Thù bĩu môi: "Em ghét pháp luật."

Ôn Nghiên hôn nhẹ lên môi cậu, Ân Thù đành thỏa hiệp: "Được rồi, không giết hắn nữa."

Ôn Nghiên: "Anh đã gọi điện cho mẹ rồi, lát nữa cả nhà sẽ đến bệnh viện thăm chúng ta."

Ân Thù tức khắc lo lắng vùi mặt vào ngực anh. Lúc trước khi đang phát điên thì không cảm thấy gì, giờ tỉnh táo lại cậu có chút sợ hãi khi phải đối mặt với người nhà họ Ôn.

Ôn Nghiên dỗ dành: "Anh đã tạ lỗi giúp em rồi, mọi người sẽ không trách em đâu."

Ân Thù đột nhiên ngẩng đầu: "Cảm ơn A Nghiên!"

Khi người nhà họ Ôn đến, Ân Thù đang truyền dịch, loại thuốc này có tác dụng gây buồn ngủ nên cậu cố gắng mở mắt ra chào hỏi.

"Con chào bố mẹ, chào chị ạ."

"Chuyện lúc trước là do con không đúng, đã làm mọi người phải đau lòng, con xin lỗi ạ. Đặc biệt là chị, lúc trước con đã dọa chị sợ, em xin lỗi chị."

Chàng trai gầy gò mặc bộ quần áo bệnh nhân, nằm yên tĩnh trên giường bệnh với vẻ mặt ngoan ngoãn, trông khác hẳn với kẻ điên khùng ở linh đường hôm nọ.

Ôn Họa khoanh tay trước ngực khẽ cười lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói lời nào khó nghe.

Tống Tri Lý vẻ mặt dịu dàng, trông có vẻ hoàn toàn không để bụng chuyện cũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!