Ân Thù nhìn đống tro tàn, vì tránh để người khác đến quấy rầy buổi hẹn hò, cậu đeo khẩu trang và găng tay cho Ôn Nghiên, che chắn kín mít rồi mới ôm anh vào rạp chiếu phim.
Ân Thù chọn một bộ phim kinh dị về những chuyện lạ trong trường học. Tài xế đã giúp họ mua vé, còn ôm cả đồ ăn vặt đưa họ vào tận phòng chiếu.
Vị trí của họ nằm ở hàng cuối cùng, phía trước có mấy đôi tình nhân trẻ nhân lúc phim chưa bắt đầu đang ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ.
Ân Thù một tay ôm bắp rang, tay kia kéo cánh tay Ôn Nghiên lại, nắm lấy bàn tay anh mà nghịch ngợm.
Có lẽ vì nguyên nhân từ "chuyện lạ" kia nên dù tay Ôn Nghiên lạnh ngắt nhưng không hề bị cứng đờ mà vẫn mềm mại, có thể để cậu dắt đi và bày ra đủ loại tư thế.
Bộ phim nhanh chóng bắt đầu.
Ân Thù từng xem bộ phim này rồi, nội dung kể về một nhóm sinh viên thích tìm chết, rạng sáng lẻn vào khu dạy học bỏ hoang để chơi mấy trò tâm linh, kết quả bị dọa cho la hét thảm thiết rồi lần lượt mất mạng.
Tình tiết kinh dị, hình ảnh máu me.
Trông rất giống loại phim giáo dục mà người của Cục Quản lý Quái Đàm yêu cầu quay.
Những năm gần đây, cùng với sự suy thoái kinh tế, cảm xúc của mọi người dần trở nên tiêu cực.
Những chuyện lạ sinh trưởng dựa trên cảm xúc tiêu cực và d*c v*ng cũng dần nhiều lên.
Các tờ báo lá cải về chuyện lạ đô thị cập nhật ngày càng thường xuyên, nhưng phía chính quyền không công khai sự tồn tại của chúng.
Những người chưa từng tận mắt chứng kiến hầu hết chỉ xem đó là những câu chuyện kinh dị đọc cho vui.
Không ít kẻ theo đuổi sự k*ch th*ch và lưu lượng truy cập đã dại dột đi thử nghiệm những chuyện lạ đó.
Có những chuyện lạ đã được thu phục hoặc phá giải thì tự nhiên sẽ không sao, nhưng cũng có những chuyện chưa được giải quyết, một khi đụng phải thì chỉ có con đường chết.
Chuyện này vốn không liên quan đến Ân Thù, chỉ là Ôn Nghiên với tư cách Đội trưởng Đội 1 của Cục Quản lý Quái Đàm thường xuyên phải tăng ca vì những kẻ thích tìm chết đó nên không thể về nhà với cậu, vì thế cậu cực kỳ ghét hạng người này.
Trên màn ảnh lớn, hình ảnh máu me rợn người cùng những tiếng thét chói tai vang vọng khắp phòng chiếu, khóe môi Ân Thù khẽ nhếch lên.
Đáng đời, tự mình tìm chết thì nên có kết cục này.
Cậu hơi nheo mắt lại, trông như đang xem phim hài, tâm trạng vui vẻ bốc một nắm bắp rang bỏ vào miệng nhai nhóp nhép.
Nếu lần này không phải do mấy chục người lập nhóm đi thử nghiệm chuyện lạ cấp A thì Ôn Nghiên đã không bị Cục gọi đi, và cũng sẽ không gặp nạn trên đường trở về.
Vừa nghĩ đến đây, Ân Thù liền muốn lôi cả Cục trưởng, đám người tìm chết lẫn Tạ Nhất Nhiên ra xử chết hết một lượt.
Theo những ý niệm này không ngừng gia tăng, hình ảnh trên màn hình lớn cũng âm thầm thay đổi.
Vốn dĩ Ân Thù cũng chẳng nghiêm túc xem phim nên lúc bối cảnh và nhân vật thay đổi cậu cũng không nhận ra, dù sao thì vẫn là một lũ gà công nghiệp la hét chạy loạn xạ rồi bị chuyện lạ đuổi theo g**t ch*t thảm khốc thôi.
Cho đến khi một bóng người quen thuộc xuất hiện, cậu mới đột ngột nhận ra điều bất thường.
Đây là... đoạn video ghi lại lúc Ôn Nghiên làm nhiệm vụ.
Theo sự xuất hiện của Ôn Nghiên, đoạn phim như được cố tình biên tập lại, toàn bộ màn hình lớn chỉ còn lại bóng dáng anh, đồng thời tốc độ phát cũng nhanh hơn như thể cuối cùng không thèm che giấu gì nữa.
Ôn Nghiên mặc bộ đồ tác chiến màu đen thẫm, che chở những người đang hoảng loạn gào thét ở phía sau, tay cầm thanh trường đao màu bạc lao lên chiến đấu với quái đàm.
Trên người anh dường như có thứ gì đó khắc chế được chúng, chỉ cần anh áp sát là khả năng phản ứng của quái đàm giảm xuống rõ rệt.
Nhưng dù vậy, một quái đàm thiên về tấn công cấp A cũng không phải là thứ người thường có thể dễ dàng tiêu diệt.
Ôn Nghiên thấp giọng nói gì đó, trên chuôi đao mọc ra những chiếc gai dài sắc nhọn, ngay lập tức đâm xuyên qua lòng bàn tay anh và mọc lan dần lên cổ tay cho đến khi nửa cánh tay đều bị đâm nát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!